Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018

NÀNG VÀ HẮN



Tiếng chân quen thuộc bước lên cầu thang rồi tiếng mở cửa phòng lạch cạch, nàng thầm nghĩ đã đến giờ nàng và hắn bày cuộc chung vui... Nàng cảm nhận được bàn tay ấm áp của hắn chạm vào cơ thể, rồi đột nhiên hắn bế thốc nàng lên đưa sang phòng kế bên, ô lạ thật! Chắc hắn muốn thay đổi không gian, vì mấy hôm nay nàng nghe hắn than vãn không tìm thấy cảm hứng. Đúng là mấy hôm liền cuộc vui của hắn và nàng toàn bị dở dang...
Nàng nằm dài trên chiếc giường nhỏ chờ đợi và đưa mắt ngắm nhìn cơ thể rồi tự nhủ một cách mãn nguyện: "Mình vẫn nuột nà đấy chứ, có lẽ không thay đổi nhiều so với lúc về với hắn".
Đợi mãi vẫn không thấy hắn quay lại, nàng đang sốt ruột thì chợt nghe văng vẳng tiếng hắn và cô gái lạ nào đó bên phòng kia vọng sang. Có lẽ nào...?!
Không thể lầm lẫn được, những tiếng tình tự thì thầm nhẹ nhàng, những tiếng thét gào khi cao trào dâng cao, đúng là hắn đang thăng hoa nhưng không phải với nàng mà với một người khác. Thôi thế là hết thật rồi, nàng vẫn từng biết rồi cũng sẽ có ngày vị trí của nàng trong tim hắn sẽ được thay thế bởi một người khác cao sang hơn, thế nhưng sao trong lòng vẫn không khỏi ngậm ngùi...

- Nàng: TASTAR, quốc tịch China.


- Nàng kia: RODE, quốc tịch Australia.


* Tay đơ viết vu vơ!


Thứ Tư, 31 tháng 10, 2018

KIM DUNG VÀ QUAN ĐIỂM CHÍNH TÀ

Cấm Dùng Sếnh Sáng thế là đã "xiào ào jiāng hú - tiếu ngạo giang hồ" sau ông nội tôi những 46 năm! Ông nội chính là người đã vô tình đưa tôi đến với những trang tiểu thuyết võ hiệp kỳ tình.



 

Ngày ấy, chắc cỡ 1966-1967 gì đó, ông nội thường bắt tôi đọc báo cho ông nghe, đọc tất tần tật hết cả nội dung tờ báo, tôi còn nhớ nhật báo TIẾNG VANG lúc bấy giờ đang đăng feuilleton truyện Tiếu Ngạo Giang Hồ, ông nội rất khoái nhân vật Lệnh Hồ Xung trong truyện. Thật tình lúc bấy giờ tôi chỉ thích đọc mục truyện cổ tích chứ cũng chưa khoái thể loại truyện này, rồi dần dà máu "kiếm hiệp - quân tử tàu" ngấm vào lúc nào không biết. Cũng sau này mới biết ông nội thích thằng cháu đích tôn đọc là vì cái sự... biết đọc của nó thôi chứ coi truyện thì tự mình coi vẫn thích hơn chứ!

Đến khoảng năm 71-72 nhà chuyển sang đọc báo Sóng Thần, báo này lại đăng truyện Lộc Đỉnh Ký có nhân vật Vi Tiểu Bảo, nhân vật này tôi lại càng không thích vì võ nghệ kém cỏi bậc nhất trong các nhân vật chính của Kim Dung. Năm đó cô em gái tôi cũng mới 5 tuổi lại cũng đã đọc Kim Dung! Thời bấy giờ, có rất nhiều tiệm cho thuê truyện mọc lên, rồi sau đó lại có cả các anh sinh viên làm thêm bằng cách chở truyện đến tận nhà cho thuê, ôi giời thế là đọc đã đời, cứ gọi là "sướng rên mé đìu hiu". Nhà cứ thuê vài cuốn, do đó xảy ra tình cảnh cuốn 1 đang có người đọc rồi, tôi nhảy qua cuốn 2 đọc, rồi lại đọc ngược lại cuốn 1, thế mà vẫn hấp dẫn như thường!

Mê mẩn với những nhân vật võ công cái thế, thả hồn say sưa với những tuyệt thế giai nhân, già trẻ lớn bé cắm cúi theo từng trang tiểu thuyết mà đa số đã cũ mèm vì quá nhiều lượt thuê. Có thể nói không có loại tiểu thuyết nào gây nghiện như truyện kiếm hiệp của Kim Dung nói riêng, và một số tác giả khác như Cổ Long, Thanh Vân...

Phải nói "nội công" của Kim Dung về lịch sử, địa lý, võ thuật, triết học, Phật học cực kỳ cao cường, có lẽ vì vậy cách ông đặt tên cho các chiêu thức; ngoại hiệu và tên của nhân vật cả chính lẫn tà...đọc nghe thật đã điếu, nào là Phi Long Tại Thiên; Thần Long Bái Vĩ; Cửu Âm Bạch Cốt Trảo; Độc Cô Cửu Kiếm...; Phi Thiên Biển Bức Kha Trấn Ác; Cửu Chỉ Thần Cái Hồng Thất Công; Ác Quán Mãn Doanh Đòan Diên Khánh; Vô Ác Bất Tác Diệp Nhị Nương; Thanh Dực Bức Vương Vi Nhất Tiếu...

NHƯNG! Kim Dung có một "hạn chế" lớn về "tư tưởng cách mạng", đó là chính tà không phân biệt rõ ràng, nhân vật tưởng chính như Quân Tử Kiếm Nhạc Bất Quần lại hóa ra cực kỳ xấu xa, nhân vật tưởng tà như Đông Tà Hoàng Dược Sư lại cực kỳ quang minh chính đại, các danh môn chính phái lại không đàng hoàng bằng Ma giáo. Một số nhân vật tà phái lại cực kỳ bô giai đẹp gái như Quang Minh Tả Hữu Sứ Dương Tiêu - Phạm Dao; Thánh Cô Nhậm Doanh Doanh; Ngũ Độc Giáo Chủ Lam Phượng Hoàng; Ma nữ Minh Minh Đặc Mục Nhĩ...
Điều này theo quan điểm... cách mạng là không được, ta là ta địch là địch, ta là đẹp tốt sáng láng địch dứt khoát phải xấu xa kém cỏi.

Sau này, tôi lại có thêm lòng...tự hào dân tộc vì thấy nhân vật của Kim Dung thua xa nhân vật cách mạng Việt Nam! Này nhé:
- Anh Hùng Xạ Điêu Quách Tĩnh đại hiệp bắn một mũi tên trúng hai con nhạn là đà, chắc chắn chỉ xách dép cho Kơ Pa Kơ Lơng một phát xuyên táo 5 tên giặc.
- Thần Điêu Đại Hiệp Dương Quá bị Quách Phù chém cụt tay nhằm nhò gì so với anh hùng La Văn Cầu tự mình cắt cụt cánh tay bị thương, còn một tay ôm súng chiến đấu tiếp.
- Kim Cương Bất Hoại Thể Thần Công sao bằng nữ anh hùng Lý Thị Năm bị mấy chục phát đạn, có cả 3 phát vào mặt vẫn sống nhăn răng.
- Công phu Thần Hành Bách Biến phái Hoa Sơn tuổi gì so với khinh công của Lê Văn Tám người cháy như cây đuốc mà bộ pháp không hề rối loạn vẫn chạy như bay cả trăm mét.
- Tiêu Phong võ công oai trấn giang hồ với Giáng Long Thập Bát Chưởng, đại náo Tụ Hiền Trang đánh bại cỡ chục cao thủ võ lâm sao sánh nổi với rất rất nhiều chiến sĩ ta một mình tiêu diệt cả trăm tên địch.
- Đặc biệt công phu "Nâng Bi Lãnh Đạo Tâm Pháp" của đệ tử phái Tinh Tú của phản đồ Đinh Xuân Thu (chữ Đinh trong Hán Tự nghe nói na ná chữ Mao) kém xa lắc Bưng Bô Bí Kíp!
...
Hê hê còn nhiều nữa, tạm thời ngưng để đi "luyện công phu Cầm Nã Thủ".

* Viết tại Nguyễn Gia Trang, vào buổi trưa trời nóng nổi rôm 31/10/2018.
* Hiệu đính và chế thêm 1/11/2018.

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2018

"ON LAI" VÀ "LAI"

Mắc Zu Quả thật thiên tài

Tác dụng của mạng xã hội - ở Việt Nam là Facebook - rất to lớn và làm thay đổi nhiều thứ, như trong thực tế đã xảy ra. Với mục đích vui là chính nên trong bài viết này không đề cập đến những mặt lợi ích của mạng xã hội, mà chỉ nói chuyện phiếm về những chuyện bên lề.

2009, tôi biết đến Facebook và tạo tài khoản, lúc đấy cũng chả hiểu nó là cái giống gì, chỉ vì cái tính hay lọ mọ, thấy cái gì mới mới là chui vào thôi. Ngày ấy Facebook vắng như chùa Bà Đanh, cũng chả thấy có gì hay ho, thi thoảng up cái ảnh lên cũng nghĩ như mấy trang cho lưu ảnh vậy thôi, cũng không nhớ lúc bấy giờ đã có nút like hay không.

Dần dà, cư dân mạng ngày càng đông đúc, cuộc sống ảo bắt đầu thành cơn dịch, thậm chí nghe nói có người phải đi cai nghiện Facebook! Nút like bắt đầu phát huy tác dụng. Phải nói anh cu Mác Zu này tầm nhìn nó kinh thật, xứng đáng trở thành tỷ phú (không biết có phải do hên không nữa). Giờ ra quán cà phê mà xem, khung cảnh thường thấy là mọi người mạnh ai nấy cắm mặt vào xì mát phone, thi thoảng cười khúc khích như đứa khùng. Lâu lâu trong bọn có người này ngước lên với gương mặt đần đần hỏi gì đó, thì người kia ngước lên cũng với gương mặt đần không kém, ú ớ trả lời láp nháp rồi lại cắm mặt vào màn hình, tiếp tục quẹt quẹt - vuốt vuốt - chọt chọt.

Đã khuya rồi anh ngồi đếm lai

Cách đây khoảng năm năm, có một cô nọ, tự nhiên cười tủm tỉm, quay sang nói tôi: "Hơn 100 like rồi đó anh". Lúc đó thực tình tôi chả hiểu cô ấy nói gì, mặc dù trình độ công nghệ cũng không đến nỗi, chỉ vì mình không để ý đến cái "nút like thần thánh" kia. Hỏi ra mới biết, cô ấy up hình lên và đã được hơn 100 cái lai. Thì ra là thế! Thật đúng là: "đã khuya rồi em ngồi đếm...lai"  (chế lời bài hát gì có câu "đã khuya rồi anh ngồi đếm sao").
Bắt đầu từ bấy giờ, tôi mới để ý xem thiên hạ hay up cái gì và like cái gì (để còn câu like, he he). Giời ạ! Lúc đó mới cảm nhận được câu "ảo tung chảo" là như thế nào! Ảo tới nỗi nghe đâu đã có vài trường hợp tán tỉnh cưa cẩm nhau trên Facebook, đến lúc gặp mặt hai bên lao vào tẩn nhau một trận kịch liệt vì tức quá, cả nữ lẫn nam có thể đóng phim Thị Nở Chí Phèo khỏi hóa trang! Lại có anh hẹn gặp "óp lai" ở trung tâm thương mại, khi thấy mặt đối phương anh ta hãi đến nỗi phi thân từ lầu xuống đất què giò (may là lầu lửng).
Đó là trường hợp tung hình đã qua "bùa phép", còn hình thật thì sao nhỉ, cái này mới chết cười! Có lẽ bà con ghiền phây là vì lý do này: trên Facebook, nữ thì xinh tươi như thần tiên tỷ tỷ, nam thì phong độ như thượng đẳng thiên sứ Grabiel! Kiếm lòi mắt không ra một lời chê, cũng phải thôi, đứa nào chê thì bà/ ông block ngay, cút xéo!











Thế đấy, bảo sao thiên hạ không nghiện phây! Rồi lại sinh ra chuyện tức nhau, "ùn phen" nhau chỉ vì cái tội không chịu "lai", thành ra mới có vụ..."lai dạo"! Có nhiều status, biết chắc chắn trong số bấm lai có dễ đến 80% không đọc, không xem cũng lai một phát cho nó máu! Nhiều khi "lai" chỉ để trả nợ: người ta "lai" mình giờ mình cũng phải "lai" lại, không thôi trách móc rách việc!

Giang Cư Mận Up Gì Và Like Gì

Từ khi smartphone trở nên phổ biến thì hầu như cái gì dân cư mạng cũng up. Trước khi ăn, úp! Ăn xong, úp! Lái xe, úp! Đậu xe, up! Đi tè, up (tui chứ ai!). Giờ còn thêm cái vụ "lai vơ sơ chym"! Người người, nhà nhà, ma chay, cưới hỏi, sinh nhật, liên hoan, nhảy đầm, cả chửi lộn cũng live stream.
Càng xàm dường như càng nhiều like, vì vậy nảy sinh tình trạng câu like bằng mọi giá, không riêng gì ở Facebook mà Youtube hoặc các mạng khác cũng có. Có nhiều cách, có thế là đăng tít thật "oanh liệt", nội dung thật huề tiền! Hoặc trưng bày hàng hóa trái cây dưa hấu bưởi dừa, thậm chí cả mướp cũng trưng tuốt luốt!
Ngược lại, càng nghiêm túc càng ít like, đặc biệt tin liên quan đến xã hội thì đếm like chỉ trong vòng 1 nốt nhạc, khỏi đếm nguyên đêm! Thậm chí đã từng có người bị unfriend vì cái tội toàn viết chuyện chính trị xã hội. Ai bảo! Lên mạng thì hãy sống ảo đi, hãy đi mây về gió, mơ mơ màng màng, thả thính (thả hàng thúng càng tốt), lơi lả ngả nghiêng, thả tim (loại tim bấm một phát nó bay rào rào như đạn pháo phòng không), đã lên mạng lại còn vác chuyện tả thực ra làm chi.
Hãy nhớ lấy cẩm nang bí quyết sau:
- Gặp mấy anh thì cứ thế này mà khen cho hắn tối tăm mặt mũi: Anh đẹp trai quá; Phong độ quá; Trẻ trung quá; khen tợn vào dù cho hắn ta bụng 1 múi, tóc 1 cọng, răng 1 chiếc.
- Còn gặp mấy bà mấy cô thì: Ui, chụy yêu của em thật xinh đẹp; Chị yêu mặc gì cũng sang trọng; Trời, tưởng là hai chị em (nếu hình chụp với con gái); Da chị đẹp quá, em ghen tị quá đi (dù cho có thể sần sùi xà mâu); Nhìn chị cứ tưởng U20 (mặc dù da cổ thòng xuống như yếm bò); Ôi, dáng chị mặc váy tuyệt quá (mặc dù hai đầu gối một cái ở Sài Gòn một cái ở Chợ Lớn).
Nhớ cứ thế mà phang tới tới.

Kỳ sau đón đọc: "ON LAI" VÀ "LÔ VE"

Cuối tháng 05/2018
Trùm Câu Lai

Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2018

XUÂN CẢM

DẪN NHẬP

Cảm nhận về mùa xuân ở mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn của đời người rất khác nhau. Thuở nhỏ, nghe người lớn than vãn mệt mỏi vì "tết nhất" mấy đứa trẻ nào biết được mà chỉ cảm thấy háo hức chờ mong. Dần dà, sự háo hức ấy mất dần theo thời gian, đến một lúc nào đó Xuân gợi nhiều suy tư: một chút bâng khuâng, một chút tiếc nuối, một chút bềnh bồng nỗi nhớ mông lung, có lẽ như mấy câu thơ trong bài Cảm Xuân của Trương Lỗi bên tàu thời Bắc Tống diễn tả:

Bất giác du du quá
Đông phong hoán cố niên
(Trương Lỗi)

Tìm đâu ngày tháng đã qua,
gió đông thổi mất đâu là năm xưa
(Dịch: Phan Lang)


Đời người như bóng câu qua cửa, ngoảnh lại đã 48 mùa xuân nhẹ lướt qua cái không gian trên hình, ngày ấy "cu Cao" còn chưa xuất hiện, ấy vậy mà giờ nó đã là một trung niên chuẩn bị bước vào phiên chợ chiều. Ngày ấy "lão phu" còn là một thiếu niên dĩ nhiên chỉ biết tết là được lì xì, là mặc quần áo mới, là được đi chơi, được đi chúc tết họ hàng, và lấy làm ngạc nhiên tại sao người lớn ai cũng than vãn mấy ngày trước đó nhưng rồi sau thời khắc giao thừa thì người người đều hớn hở vui tươi chúc tụng rôm rả.


"NGƯỢC THỜI GIAN TRỞ VỀ QUÁ KHỨ" VỚI TỪNG CÁI TẾT ĐUÔI SỐ 8


TẾT 1968:

Tết này là một cái tết gây ấn tượng khó phai, khi ấy nhà còn ở Phú Nhuận. Tết này thì nhiều nơi ở miền Nam là cháy nhà, là ly tán, là tang tóc. Ngay tại Sài Gòn, lần đầu tiên nhóc tì tôi được nghe tiếng "bích kích pháo", được thấy khu trục cơ (Skyraider) bay lượn gầm rú trên bầu trời, được thấy máy bay trực thăng phóng rốc kết.
Sau này mới biết là do ta đã ứng dụng câu "chiến trận chia gian, bất yếm trá ngụy" của tàu Hàn Phi Tử một cách triệt để thần sầu quỷ khốc, lừa cho địch mải ăn chơi tết ta đánh úp. Hỡi ôi, mưu sự tại nhân thành sự tại thiên! Dân chúng chết khá nhiều, ta hy sinh cũng không ít, nhưng việc lớn bất thành!


TẾT 1978:

Có lẽ cái tết này là tết đói rách nhất trong những cái tết số 8. Thuở ấy (chắc là do "hậu quả chiến tranh" hoặc do các "thế lực thù địch"... các thứ), nên toàn quốc ăn bo bo, thậm chí tôi còn nhớ có tay nào đó hùng hồn chứng minh bo bo bổ khỏe các kiểu, ngay cả trên đài truyền hình cũng có hướng dẫn gói bánh chưng bằng bo bo. Bo bo muôn năm!
Có câu đối tết độc đáo (hơi bốc mùi tí) thời bấy giờ không biết có ai còn nhớ, đại khái:

Hoa thơm thì không đẹp, hoa đẹp thì không thơm, hoa ngọc lan vừa thơm lại vừa đẹp.
Rắm thối thì không kêu, rắm kêu thì không thối, rắm bo bo vừa thối lại vừa kêu.


Qua mấy cái tết vắng ông cụ thân sinh, tết này cụ đã trở về hiện diện tại cái không gian trong hình trên cùng đón tết đói với đàn con. Cũng chả nhớ là mấy năm bà cụ xoay sở thế nào mà anh em tụi tôi cũng có áo quần mới, tôi thì bắt đầu mặc quần áo của ông cụ may từ trước 1975 mặc dù hơi lùng thùng một chút nhưng được cái vải "xịn" (ốc pho ốc phiếc) gì đấy, cũng gọi là có chút xuân. Bấy giờ mấy thằng bạn cùng trang lứa đa số "nhất y nhất quởn", quần áo hoặc là lùng thùng do mặc "khính" hoặc "chó táp bảy ngày không tới" vì ngắn cũn cỡn. Có tay bạn đại gia kể lại chuyện xưa mặc cảm vì cả năm chỉ "diện" cái quần bạc phếch, áo thì không biết màu nguyên thủy là màu trắng hay màu kem, đi học về giặt ngay phơi khô mai mặc tiếp. Hắn tả có vẻ thảm não lắm, tức thì một đám nhao nhao "mày làm như có mình mày, thằng nào chả thế", được cái vải ngày đó còn sót lại loại vải "tê ta rông" vừa bền vừa mát, mặt càng lâu càng mỏng, mỏng đến độ lồ lộ thịt da vẫn không rách, càng mỏng càng mát giặt lại mau khô!


Năm này thì tôi cũng đã giã từ mái trường phổ thông để chui vào học trường kỹ thuật, có được hàng tháng tí nhu yếu phẩm như đường dù chỉ là đường tán hay đường cát nâu đậm gần như đen thui, cũng gọi là có chất ngọt ngọt; thịt dù bầy nhầy bạc nhạc cũng coi như là có pờ rô tê in (protein) v...v...thế cũng tươm!

Giờ nhiều người hay chê bôi các kiểu mà không chịu so với hồi nẳm, cứ toàn so với bọn tư bổn rồi thắc mắc sao thua xa Hàn với Sing linh tinh!


TẾT 1988:

Tết này tuy chưa thoát khỏi khổ nghèo nhưng không còn phải ăn bo bo, cũng không thấy ti vi hướng dẫn làm bánh chưng bo bo và không thấy anh cu nào hô hào bo bo bổ khỏe. Thật ra đến giờ cũng không hiểu bo bo bổ thế nào, chỉ nhớ là dù luyện được cơ hàm cực khỏe nhưng đầu vào thế nào đầu ra y xì thế ấy.
Thế cũng được rồi, rõ ràng so với thời khổ thì có sướng hơn!

Năm này cũng là năm đặc biệt đáng nhớ của tôi, vì trở lại mái trường đại học sau 10 năm học nghề và hành nghề mộc, coi như chuyển từ cầm đục sang cầm bút, bút dĩ nhiên cầm nhẹ hơn, xin nhường phần lao động là vinh quang lại cho người khác, chấp nhận mang tiếng lánh nặng tìm nhẹ vậy!

Nhân vật "cu Cao" nói ở trên cũng vào đại học, tuy đủ điểm đi du học Liên Xô, nhưng không biết tại sao lại bị gạt ra, tưởng rủi hóa lại may, vì sau đó Liên Xô sập tiệm, và rồi sau đó nữa cu cậu lại được du học ở Huê Kỳ quốc! Bọn tư bổn Mỹ tuy xấu nhưng trường học của nó tốt nhất thế giới!

Những năm tháng làm công nhân ngày tết cũng có nhiều cái vui, nhu yếu phẩm cũng khá hơn hồi còn đi học kỹ thuật, tiền thưởng cuối năm A B C các thứ cũng đỡ (mặc dù mấy năm đầu hắn chuyên bị bình bầu thưởng hạng C, vì cũng ít có... ba gai, coi lãnh đạo không ra ký lô gam nào ấy mà).

Hồi ấy hầu như nhà nào cũng có gói bánh chưng (không gói lấy gì ăn!). Phải canh ngày gói bánh chưng trùng với ngày phát thịt ở xí nghiệp, chuẩn bị mọi thứ gạo đậu lá lủng các thứ đâu đó sẵn sàng, có thịt xí nghiệp là phi ngay về để gói bánh. Lại còn đi gói bánh phụ hết nhà này tới nhà kia cũng vui...như tết!


TẾT 1998:

Coi bộ tết này bắt đầu thời kỳ tươm tươi, lúc đó bầy em đã lớn (may không đem gươm đao vào xóm làng như trong nhạc phẩm Cơn Mê Chiều), mẹ cha không còn vất vả chạy ăn, tết nhất cũng không còn là nỗi niềm băn khoăn gì lớn.
Ừ nhỉ, năm nay là năm thứ ba đón tết trong ngôi nhà lầu đúc hẳn hoi thay thế cho ngôi nhà năm nào (ông thầy dạy kiến trúc từng hỏi thăm: nhà mày xây lại chưa chứ tao thấy giống nhà xóa đói giảm nghèo quá em).

Cũng lạ là mãi đến về sau này hiện diện trong những giấc mơ lại chỉ là ngôi nhà cũ chứ không phải ngôi nhà sau.


TẾT 2008:

Cứ thế những cái tết bình yên bắt đầu tuột qua dòng đời, và hắn bắt đầu...chán tết. Bắt đầu không còn cảnh kéo lũ lượt một đoàn bạn bè đến nhà thằng này xong lại đến nhà thằng kia, có nhiều khi vừa chúc tụng thằng nọ ở nhà nó, lại kéo ngược về nhà minh, lại...chúc!). Bắt đầu cảm thấy lăn tăn suy tư mỗi độ "hoa cúc hoa mai nở rồi"! Suy tư cái gì cũng...chả biết, nhiều khi suy tư chỉ là... tâm tư! Bắt đầu nhớ nhớ tiếc tiếc cái thời... tết đói, bắt đầu ngậm ngùi: "giờ bánh chưng chỉ ăn giỏi lắm là 1/8, còn hồi đó cứ điểm tâm là cậu chàng xơi một cái, lai rai trong ngày một cái nữa, vị chi là "chuyên chở" hai cái/ ngày.

Tết là tắt điện thoại, là tạm ngừng mọi liên lạc đời thường, sướng! Dĩ nhiên là sau khi giải quyết mọi việc ổn thỏa từ những ngày trong tết.


TẾT 2018:

Những các tết sau này bắt đầu là tết xuyên lục địa, tết của internet, của live stream, ngoảnh đi ngoảnh lại, đám em nay không phải đã lớn mà là đã già, rồi cũng ít có thể tập trung đông đủ - một điều mà ngày xưa (lại ngày xưa) thấy rất đơn giản dễ dàng, nhưng giờ cũng khó thực hiện!

Lại tết nữa rồi, nhanh quá, đó là câu cửa miệng của hắn và những thằng bạn của hắn trước sự vận hành theo chu kỳ của trời đất. Ở mỗi độ tuổi sẽ cảm nhận khác nhau, tất cả có lẽ do bộ não điều khiển chứ thời gian thì vận tốc trái đất vẫn vậy, một năm 365 ngày vẫn là 365 ngày thôi!

Xuân kia sáu bẩy mươi lần 
Của giời tham được độ ngần ấy thôi 
Chơi hoang mất nửa đi rồi 
Ngẩn ngơ ngồi nghĩ thân đời mà lo 
Trông gương luống đã thẹn thò 
Một mai tóc bạc vai gù mới dơ 
Thương thay! xuân chẳng đợi chờ 
Tiếc thay! xưa những hững hờ với xuân 
Trăm nghìn gửi lại Đông Quân 
Hãy khoan khoan tới, hãy dần dần lui 
Lượng xuân xin chớ hẹp hòi
(Xuân Cảm - Thơ Tản Đà)


Khai bút viết lăng nhăng tản mạn về những cái tết gọi là giải muộn cũng được một vài trống canh./.

Ông Tạ, mùng 8 Tết Mậu Tuất.

Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

TRỞ LẠI C2

Xin Hãy Yên Giấc Nghìn Thu


Hồn tử sĩ gió ù ù thổi
Mặt chinh phu trăng dõi dõi soi
Chinh phu tử sĩ mấy người
Nào ai mạc mặt, nào ai gọi hồn
                    (Chinh Phụ Ngâm)
Bốn mươi hai năm qua, sự tàn khốc tang thương của chiến tranh đã nhạt nhòa cùng năm tháng. Ngày ấy, có nhiều người đã nằm xuống, đa số ở lứa tuổi đôi mươi – lứa tuổi đẹp nhất đời người, và rồi cùng với vận nước nổi trôi, họ đã bị lãng quên trong hoang lạnh tiêu điều một thời gian dài, rất dài...

Chúng tôi trở lại khu C2 NTQĐ BH trong dịp vừa hoàn thành việc xây lại 95 ngôi mộ tại đây, cũng trùng dịp rằm tháng 7, một mùa rằm lớn trong năm theo tâm linh người Việt. Lòng thành tâm của chúng tôi có lẽ cũng thấu đến đất trời và các anh linh các tử sĩ, nên thời tiết hôm nay thật là lý tưởng: nắng nhẹ, gió nhẹ, những vòm cây đong đưa với tiếng lá rì rào trong gió dường như không còn u uẩn như mọi khi.

Người nằm đó nghìn thu an giấc.
Trong gió đùa, vọng tiếng quân ca.


Đầu tiên, chúng tôi sửa một lễ tạ chung tại Nghĩa Dũng Đài, sau đó là lễ tại khu C2, gọi là có chút lòng thành để mời các anh, các chú, các chị, các dì (xin lưu ý rằng tại NTQĐ Biên Hòa có cả các nữ quân nhân) về nhà mới. Mỗi người một việc không ai bảo ai, túa ra các ngôi mộ tinh tươm màu vôi trắng, kẻ đốt nhang, người thắp nến, cả một góc nghĩa trang vốn u tịch hôm nay bỗng tươi tắn màu hoa vàng, lung linh trong ánh nến hồng.


Dâng hương tại Nghĩa Dũng Đài


Mời các ANH về nhà mới



C2 Niềm Vui Ngày Trở Lại

TRƯỚC
SAU

TRƯỚC
SAU

TRƯỚC


SAU

TRƯỚC
SAU

Tuy vậy, niềm vui không trọn vẹn, vì khu C2 vẫn còn sót lại 29 ngôi chưa được xây, do quyên góp đợt này không đủ. Nhìn những tấm bia nằm vật vã trên những ụ đất, thật là “nỗi niềm tưởng đến mà đau…” (Nguyễn Du). Ngoài ra một số mộ do rêu phong quá cũ kỹ cũng cần phải sơn phết lại. Thôi thì đành tạ lỗi cùng các anh các chú, xin khất lại đợt sau.


Chúng Tôi Sẽ Trở Lại, Phải Trở Lại


Dẫu biết rằng dù có bia đá khắc tên hay không mộ chí thì cũng chỉ là hư không, cũng chỉ là cát bụi, lần nào cũng vậy, cám cảnh khi đứng trước những nấm mộ hoang tàn như miêu tả của cụ Tiên Điền:
Sè sè nấm đất bên đường,
Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh
Nhưng tôi vẫn không khỏi không cảm thấy bần thần bùi ngùi với những suy nghĩ miên man: người này hẳn cũng đã từng có lúc được mẹ ru, được cha vỗ về, cũng đã từng có anh em, cũng đã từng mày tao chi tớ với bạn bè, có thể cũng đã từng cùng người tình dạo quanh phố vui… Những người ấy nay đâu? Anh là ai? Có còn ai nhớ đến anh, nhắc đến tên anh?


ANH LÀ AI?

Chúng tôi cũng rất vui khi đã nhận được sự đồng cảm và ủng hộ thiết thực từ cả những người không hề quen biết, hẳn ở nơi nào đó vong linh các anh các chú cũng cảm thấy ấm áp!
Chúng tôi mong muốn sẽ đủ sức khỏe về thể chất cũng như tinh thần để tiếp tục thực hiện chương trình Hãy Yên Giấc Ngàn Thu, với và chỉ với những cảm xúc tận đáy lòng của người sau với người trước, của người còn sống với người đã khuất, của những người cùng dòng máu Mẹ Việt Nam lầm than khốn khổ.



Tháng 9/2017

Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

RÊU XANH TRÊN BIA ĐÁ

VIỆT KIỀU NGANG HÔNG!
Chúng tôi trở lại Nghĩa trang Bình An (Nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa - NTQĐBH) để giám sát hợp đồng thi công đã ký lần trước. Lần này khi khai báo mục đích chuyến đi - trình hợp đồng các thứ với nhân viên đại diện ban quản lý Nghĩa trang, tôi mới để ý thấy có cả camera quan sát, gương mặt nhơn nhơn của tôi thì dĩ nhiên là chình ình một đống rồi, tôi chỉ thắc mắc không biết lúc ông thần Nghĩa vừa xuống xe đã phi thẳng vào "Wa sinh tơn xi ti" (WC) có được ghi hình vì hành động đáng ngờ này không!
Viên quản lý vừa cắm cúi xem xét bản hợp đồng tôi xuất trình, vừa cặm cụi ghi thông tin vô sổ bìa...xanh (may quá!), sau đó hỏi bằng giọng nhừa nhựa hỏi thằng tôi mà không thèm nhìn: Việt kiều hả?
Kịp lúc Nghĩa phóng ra mau mắn trả lời: Không! Thằng này nó ở đây chứ kiều kiếc gì!
Cha nội kia nghếch mắt nhìn tôi có vẻ nghi ngờ lung lắm, chắc là đang nghĩ sao lại có cái đám... khùng nào ở đây mà làm mấy chuyện gọi là nhạy cảm thế này!



N.Q.Đôn và N.H.Nghĩa tại khu vực Ban quản lý Nghĩa trang

LÔ C2
Trở lại mục đích chuyến kiểm tra việc thực hiện trùng tu lô C2, chạy đến nơi này tôi hơi bực bội vì mọi thứ còn y xì như cũ chưa thấy động đậy gì, gọi tay "chủ xị" đến , thì hắn cam đoan như đinh đóng cột là sẽ đảm bảo đúng hợp đồng. Cũng không bắt bẻ được, vì thời hạn kết thúc hợp đồng chưa đến, đành vỗ vai ngọt nhạt khích lệ vài câu đồng thời cũng yêu cầu làm thêm 25 ngôi nữa từ số tiền mới nhận thêm của các thân hữu.

L.T. Vinh và N.H Nghĩa đang trao đổi với người phụ trách thi công xây mộ
Do lần trước hơi vội nên chụp hình chưa kỹ lắm, lần này tôi quyết định chụp kỹ càng hơn. Bước qua những hàng mộ cái còn cái mất, cái xô lệch, đa số bia mộ không còn. Có những ngôi chỉ còn hơi u lên khỏi mặt đất, nhìn kỹ mới thấy, do đó nhìn trong hình chụp càng khó nhận ra đâu là mộ phần.

Có những ngôi mộ khó lòng nhận ra trên hình chụp và ngay cả trên thực tế
Thực tình không biết hai đốm sáng lóe kia là gì!
Không biết ai đã có công xếp mấy cục đá lên để đánh dấu mộ phần, có chỗ thì bằng vài viên gạch lỗ, vừa là chỗ cắm nhang. Đặc biệt có ngôi mộ gây ấn tượng mạnh vì những viên đá được xếp đặt trên đầu mộ giống như một tiểu cảnh sân vườn!

Anh là ai?

Rêu phong trên bia đá (nếu có thể gọi đây là bia mộ!)


Loanh quanh trong những hàng mộ hoang, thi thoảng có những cơn gió nhẹ lạnh buốt, tôi cảm thấy đầu óc hơi lơ mơ choáng váng, chợt nghĩ giờ đang là tháng bảy, hay là những người khuất mặt đang lẩn khuất đâu đây xem coi mấy đứa này là đứa nào mà lọ mọ ở đây làm gì?!
Tự nhiên tôi cứ bần thần cố hình dung ra những người đang nằm dưới vài tấc đất này vào lúc họ còn nói năng - khóc cười - yêu ghét - giận hờn, họ đã sống ra sao, người thân bạn bè họ ở đâu... giờ đây chỉ còn lại một mộ phần hoang lạnh, thậm chí không tên không tuổi.
Tối hôm đó, những suy nghĩ lẩn thẩn này cũng vẫn đeo bám tôi, trằn trọc mãi mới nặng nhọc chìm vào giấc ngủ văng vẳng giọng ca Elvis Phương qua nhạc phẩm Rồi Có Một Ngày của Hoàng Thi Thơ:
...Rồi có một ngày, một ngày rêu xanh trên bia đá 
Tím ngát không gian mây trời gọi gió mưa nhòa 
Mộ vắng đường dài chẳng còn ai qua lại 
Chẳng còn chẳng còn nhang, còn khói, 
Xót xa cũng buồn tháng ngày trôi...

Dù sao anh cũng còn có tên!
KHU E
Sắp xếp công việc ở lô C2 xong, tiện bước chúng tôi đảo qua khu E gần đó "thám thính tình hình" mặc cho vài đôi mắt đang lặng lẽ dõi theo. Qua tìm hiểu thông tin từ người phụ trách xây dựng ở đây (cũng là người đang phụ trách việc xây dựng cho lô C2) thì được biết khu E đã được thực hiện hoàn chỉnh, và do một Việt kiều ở Virginia là bà P.M Thủy chủ trì thực hiện trong suốt một thời gian cũng khá dài, lần lượt từ E5, E4, E3, E2. Đến  E1 do bà không còn đủ sức khỏe nên con bà là L.M Nhật tiếp tục đứng ra thực hiện, và đã hoàn thành hai tháng trước đây! Việc này thật là quý hóa, cầu chúc gia đình bà được an lành! (Sở dĩ ghi tắt là vì e rằng chưa được phép của 2 người này).

Loạt hình dưới đây cho thấy khu E đã hoàn chỉnh 100%




Từ khu E này mà chúng tôi có ý nguyện sau khi hoàn thành lô C2, sẽ thực hiện tiếp tục cho lô C3, C4, C5. Đặc biệt lô C5 còn nguyên vẹn 100%... đổ nát (theo con số ban quản trang cho biết vào khoảng 450 ngôi!) Đến khi hòan tất toàn khu C, và nếu không có gì trở ngại thì chúng tôi sẽ lại gồng mình hô hào kêu gọi để chúng ta có thể góp sức cùng các hội đoàn khác phủ kín mộ xây cho toàn bộ NTQĐ, việc này cũng phải mất vài năm, làm được tới đâu hay tới đó!

Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

HỒN XÁC XÂY THÀNH, THỜI GIAN LUỐNG VÔ TÌNH

Tôi hằng có ý định đi đến Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa (nay gọi là Nghĩa Trang Nhân Dân Bình An), nhưng rồi cứ lần lữa do công kia việc nọ mãi không đi được! Hồi cuối năm có thằng bạn thân dẫn cả gia đình vợ con đi đến nơi này (mặc dù hắn không có người thân nào nằm ở đây) chỉ với mục đích dạy cho con hắn biết một phần lịch sử điêu linh của dân tộc. Tên này hồi nhỏ làm văn cũng khá giỏi, nên khi nghe hắn kể lại thì thằng kể cũng rưng rưng, thằng nghe cũng bùi ngùi.
Dẫu biết là sau mấy chục năm thì thương hải biến vi tang điền, vật đổi sao dời, và dù cũng đã nghe kể qua về tình trạng thực tế, nhưng khi đến nơi tôi cũng không khỏi ngỡ ngàng, nếu không đi cùng với Đôn Đài (gã này tên Đôn làm Đài truyền hình) lên viếng anh Hồng - anh ruột gã, chắc chắn tôi cũng không tìm ra đường vào.

NTQĐBH trước đây được thiết kế rất chỉn chu, và nếu nói theo ngôn ngữ bây giờ là rất "hoành tráng", đây chắc có lẽ là loại thiết kế công trình nghĩa trang đầu tiên ở Việt Nam. Đã có nhiều bài viết về nghĩa trang lịch sử này, chỉ xin tóm tắt một số điểm chính theo ký ức của lần tiễn đưa chú Tường năm 1973 - một người chú họ của thằng tôi:

Ngồi trên chiếc GMC, xa xa tôi đã thấy ngôi đền tử sĩ trên một ngọn đồi với nhiều bậc cấp như con rồng uốn khúc dẫn xuống cổng tam quan. Trên con đường nhỏ dẫn thẳng từ xa lộ Biên Hòa vào, chiếc xe tang chầm chậm lăn bánh giữa hai bên là ruộng nước, cảnh tượng đẹp tê tái nghẹn ngào!
Ngay đầu đường là bức tượng Thương Tiếc, một tuyệt tác điêu khắc của điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu, bức tượng này sống động đến nỗi một thời gian dài gắn liền với những câu chuyện ly kỳ được đồn đãi quanh vùng. Rất tiếc rằng hiện nay chỉ còn di tích phần bệ tượng còn tượng đồng thì đã bị kéo đổ nấu đồng sau năm 1975.

Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa trước năm 1975 nhìn từ xa lộ (nguồn Internet)

Tượng Thương Tiếc


Hiện nay cạp đất mà ăn là xu hướng thời thượng! Cho nên khung cảnh này chỉ còn trong hoài niệm, khu vực này được che phủ hoàn toàn bởi nhà cửa, kho xưởng các loại. Một thời gian dài nghĩa trang này được giao cho bộ đội quản lý, nội bất xuất ngoại bất nhập, chỉ có những con bò do bộ đội nuôi tăng gia thơ thẩn kiếm ăn trong khuôn viên nghĩa trang, vì thế mọi thứ đều hoang hóa, xuống cấp tiêu điều. Đến khoảng giữa thập niên 90 do chính sách thay đổi, nghĩa trang được giao về cho dân sự quản lý và bắt đầu cho phép thân nhân vào thăm viếng tu sửa cải táng v...v...


Hình Cổng Tam Quan lên Đền Tử Sĩ trước năm 1975 và năm 2011 (nguồn Internet)

Cổng Tam Quan hiện nay 2017 cũng giống hình này (nguồn Internet).

Cổng tam quan nay đã được dọn dẹp không đến nỗi tàn tạ như hình chụp năm 2011 trên đây, tuy nhiên thường có những xe tải, xe công ten nơ đậu che phía trước, muốn đi vào cũng hơi khó. Mặt khác, chính quyền đã mở một cổng vào khác phải và đi vòng một đoạn cũng khá xa. Do trở ngại này tôi cũng chưa vào đến trong Đền Tử Sĩ, cho nên cũng chưa tận mục sở thị xem thế nào, theo một bức hình trên Internet chụp năm 2016 thì các bậc cấp dẫn lên Đền Tử Sĩ cũng đã được khai quang.


Bậc cấp dẫn lên Đền Tử Sĩ (trước năm 1975 - nguồn Internet)

Bậc cấp dẫn lên Đền Tử Sĩ (hình chụp năm 2016 - nguồn Internet)


Cổng vào hiện tại của NTND Bình An nằm bên hông cách khá xa so với cổng tam quan xưa

Trích dẫn một đoạn mô tả về NTQĐ:
"...Trên nền đất phẳng, Công Binh cho đổ 10,000 thước khối đất làm thành một ngọn đồi nhân tạo. Ðại đội xe “benne” phải làm việc gần hai tháng.
Trên ngọn đồi nhỏ này, Công Binh xây bệ tròn, chính giữa là ngọn kiếm hướng mũi lên trời. Cây kiếm có thân bốn cánh hình chữ thập cao 43 thước. Chân của chữ thập đường kính 6 thước rưỡi và trên mũi nhọn là ba thước rưỡi, có bậc thang để leo lên đỉnh và đứng trên này sẽ nhìn thấy thành phố Sài Gòn.
Cây kiếm đúc bằng ciment cốt sắt từng tảng chồng lên nhau chịu được sức gió trên 120km/giờ. Phía dưới bệ đài xây ciment vòng chung quanh thành một vành khăn được gọi tên rất xúc động là Vành Khăn Tang. Trên Vành Khăn này dự trù sẽ có các công trình điêu khắc về các chiến công của Quân Ðội Việt Nam qua các thời đại..."
(nguồn: https://ongvove.wordpress.com/2015/05/01/nghia-trang-quan-doi-bien-hoa-chuyen-ke-tu-dau/)

Qua mấy mươi năm không được bảo quản mà Nghĩa Dũng Đài với vành khăn tang và thanh kiếm vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt, nhưng biểu tượng thanh kiếm đã bị cắt cụt bớt ngọn. Méo mó nghề nghiệp một chút: hồi xưa mấy ông công binh không biết làm kiểu gì mà công trình bền vững kinh khủng!

Phía sau là Nghĩa Dũng Đài với biểu tượng Thanh Kiếm Và Vành Khăn Tang

Vòng quanh thắp hương giữa các ngôi mộ và ngó ngang ngó dọc một hồi với nhiều cảm xúc lẫn lộn, có một điểm chung là đa số những người nằm xuống đều ở độ tuổi rất trẻ, lứa tuổi 20-22 phơi phới căng tràn sức sống với bao hoài bão ước mơ nhưng tất cả đều chịu chung số phận nghiệt ngã bi thảm của dân tộc.
Những ngôi mộ được xây lại chăm sóc tươm tất như mộ anh Hồng; chú Tường... thì không nói làm gì, vẫn biết xác thân chỉ là cát bụi, nhưng dù sao thì họ cũng yên nghỉ trong sự tưởng nhớ chăm sóc của người thân, chắc họ cũng an nhiên tự tại thanh thản ở thế giới bên kia, nếu có!

Mộ anh Hồng (anh của Quý Đôn) - tử trận  năm 1974

Mộ chú Tường - tử trận năm 1973

Một số ngôi mộ gần đây do các tổ chức quyên góp, được tu sửa, xây mới bằng gạch, trát vữa quét vôi trắng đơn giản thôi nhưng cũng giảm phần cô quạnh hắt hiu. Cũng có những dãy mộ chỉ được vun đắp có lẽ do nguồn đóng góp không được dồi dào.

Quý Đôn thắp hương cho các ngôi mộ đã được xây lại do các tổ chức cá nhân thiện nguyện

Bao oan khiên đang về đây hú với gió (chỉ có một số ít ngôi mộ này có bia mộ)

Bát nhang "chế" từ nửa viên gạch đinh

Tuy vậy còn rất nhiều các nấm đất hoang tàn, có nấm còn bia, có nấm mất hẳn bia, có nấm đã gần như sạt bằng với mặt đất, ta chỉ còn có thể đoán chừng được do vị trí hàng lối của chỗ đất đó mà thôi!

Những nấm đất đá không bia mộ

Bia không mộ, mộ không bia


Đặc biệt có một ngôi mộ ghi tên người lính Lê Văn Trên làm tôi hết sức xúc động, ngôi mộ này được đắp bằng những cục đá xanh và cũng quét vôi lên từng viên đá, mộ bia cũ được dựng ngay ngắn, tấm hình có lẽ lấy từ một tấm hình chụp tập thể phóng ra lại thêm tác động của mấy chục năm hoang phế nên hơi nhòe. Ngắm bia mộ, tôi chạnh nghĩ có thể hẳn người thân cũng muốn chăm sóc nhưng do hoàn cảnh nên không thể làm gì khác hơn. Thôi thế chắc hẳn anh cũng ấm lòng!

Mộ đá của tử sĩ Lê Văn Trên kế bên có một nấm đất với tấm bia gẫy ngang

Số lượng mộ chưa xây còn rất nhiều, đa số rơi vào khu vực chôn cất năm 1974-1975, chắc có lẽ thời gian này là thời gian mà chiến cuộc đã đi đến hồi kết nên chính quyền lúc bấy giờ không kịp thực hiện. Cho tới nay nhiều tổ chức - cá nhân ở quốc nội, quốc ngoại đã đứng ra thực hiện công việc bồi đắp tu bổ nhưng cũng chưa thể làm hết toàn bộ. Theo phía quản lý nghĩa trang thì còn vài ngàn mộ như vậy, và chính sách hiện nay là tạo điều kiện và khuyến khích để mọi người có thể chung tay tu bổ cho các ngôi mộ trong NTQĐ.

Mượn vài câu thơ của thi sĩ Thanh Nam thay lời kết:
..Ta như người lính thua trận
Nằm giữa sa trường nát gió mưa
Khép mắt cố quên đời chiến sĩ
Làm thân cây cỏ gục ven bờ
Chợt nghe từ đáy hồn thương tích
Vẳng tiếng kèn, truy điệu mộng xưa…

Chiều Sài Gòn, tháng 4/2017