Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

HỒN XÁC XÂY THÀNH, THỜI GIAN LUỐNG VÔ TÌNH

Tôi hằng có ý định đi đến Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa (nay gọi là Nghĩa Trang Nhân Dân Bình An), nhưng rồi cứ lần lữa do công kia việc nọ mãi không đi được! Hồi cuối năm có thằng bạn thân dẫn cả gia đình vợ con đi đến nơi này (mặc dù hắn không có người thân nào nằm ở đây) chỉ với mục đích dạy cho con hắn biết một phần lịch sử điêu linh của dân tộc. Tên này hồi nhỏ làm văn cũng khá giỏi, nên khi nghe hắn kể lại thì thằng kể cũng rưng rưng, thằng nghe cũng bùi ngùi.
Dẫu biết là sau mấy chục năm thì thương hải biến vi tang điền, vật đổi sao dời, và dù cũng đã nghe kể qua về tình trạng thực tế, nhưng khi đến nơi tôi cũng không khỏi ngỡ ngàng, nếu không đi cùng với Đôn Đài (gã này tên Đôn làm Đài truyền hình) lên viếng anh Hồng - anh ruột gã, chắc chắn tôi cũng không tìm ra đường vào.

NTQĐBH trước đây được thiết kế rất chỉn chu, và nếu nói theo ngôn ngữ bây giờ là rất "hoành tráng", đây chắc có lẽ là loại thiết kế công trình nghĩa trang đầu tiên ở Việt Nam. Đã có nhiều bài viết về nghĩa trang lịch sử này, chỉ xin tóm tắt một số điểm chính theo ký ức của lần tiễn đưa chú Tường năm 1973 - một người chú họ của thằng tôi:

Ngồi trên chiếc GMC, xa xa tôi đã thấy ngôi đền tử sĩ trên một ngọn đồi với nhiều bậc cấp như con rồng uốn khúc dẫn xuống cổng tam quan. Trên con đường nhỏ dẫn thẳng từ xa lộ Biên Hòa vào, chiếc xe tang chầm chậm lăn bánh giữa hai bên là ruộng nước, cảnh tượng đẹp tê tái nghẹn ngào!
Ngay đầu đường là bức tượng Thương Tiếc, một tuyệt tác điêu khắc của điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu, bức tượng này sống động đến nỗi một thời gian dài gắn liền với những câu chuyện ly kỳ được đồn đãi quanh vùng. Rất tiếc rằng hiện nay chỉ còn di tích phần bệ tượng còn tượng đồng thì đã bị kéo đổ nấu đồng sau năm 1975.

Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa trước năm 1975 nhìn từ xa lộ (nguồn Internet)

Tượng Thương Tiếc


Hiện nay cạp đất mà ăn là xu hướng thời thượng! Cho nên khung cảnh này chỉ còn trong hoài niệm, khu vực này được che phủ hoàn toàn bởi nhà cửa, kho xưởng các loại. Một thời gian dài nghĩa trang này được giao cho bộ đội quản lý, nội bất xuất ngoại bất nhập, chỉ có những con bò do bộ đội nuôi tăng gia thơ thẩn kiếm ăn trong khuôn viên nghĩa trang, vì thế mọi thứ đều hoang hóa, xuống cấp tiêu điều. Đến khoảng giữa thập niên 90 do chính sách thay đổi, nghĩa trang được giao về cho dân sự quản lý và bắt đầu cho phép thân nhân vào thăm viếng tu sửa cải táng v...v...


Hình Cổng Tam Quan lên Đền Tử Sĩ trước năm 1975 và năm 2011 (nguồn Internet)

Cổng Tam Quan hiện nay 2017 cũng giống hình này (nguồn Internet).

Cổng tam quan nay đã được dọn dẹp không đến nỗi tàn tạ như hình chụp năm 2011 trên đây, tuy nhiên thường có những xe tải, xe công ten nơ đậu che phía trước, muốn đi vào cũng hơi khó. Mặt khác, chính quyền đã mở một cổng vào khác phải và đi vòng một đoạn cũng khá xa. Do trở ngại này tôi cũng chưa vào đến trong Đền Tử Sĩ, cho nên cũng chưa tận mục sở thị xem thế nào, theo một bức hình trên Internet chụp năm 2016 thì các bậc cấp dẫn lên Đền Tử Sĩ cũng đã được khai quang.


Bậc cấp dẫn lên Đền Tử Sĩ (trước năm 1975 - nguồn Internet)

Bậc cấp dẫn lên Đền Tử Sĩ (hình chụp năm 2016 - nguồn Internet)


Cổng vào hiện tại của NTND Bình An nằm bên hông cách khá xa so với cổng tam quan xưa

Trích dẫn một đoạn mô tả về NTQĐ:
"...Trên nền đất phẳng, Công Binh cho đổ 10,000 thước khối đất làm thành một ngọn đồi nhân tạo. Ðại đội xe “benne” phải làm việc gần hai tháng.
Trên ngọn đồi nhỏ này, Công Binh xây bệ tròn, chính giữa là ngọn kiếm hướng mũi lên trời. Cây kiếm có thân bốn cánh hình chữ thập cao 43 thước. Chân của chữ thập đường kính 6 thước rưỡi và trên mũi nhọn là ba thước rưỡi, có bậc thang để leo lên đỉnh và đứng trên này sẽ nhìn thấy thành phố Sài Gòn.
Cây kiếm đúc bằng ciment cốt sắt từng tảng chồng lên nhau chịu được sức gió trên 120km/giờ. Phía dưới bệ đài xây ciment vòng chung quanh thành một vành khăn được gọi tên rất xúc động là Vành Khăn Tang. Trên Vành Khăn này dự trù sẽ có các công trình điêu khắc về các chiến công của Quân Ðội Việt Nam qua các thời đại..."
(nguồn: https://ongvove.wordpress.com/2015/05/01/nghia-trang-quan-doi-bien-hoa-chuyen-ke-tu-dau/)

Qua mấy mươi năm không được bảo quản mà Nghĩa Dũng Đài với vành khăn tang và thanh kiếm vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt, nhưng biểu tượng thanh kiếm đã bị cắt cụt bớt ngọn. Méo mó nghề nghiệp một chút: hồi xưa mấy ông công binh không biết làm kiểu gì mà công trình bền vững kinh khủng!

Phía sau là Nghĩa Dũng Đài với biểu tượng Thanh Kiếm Và Vành Khăn Tang

Vòng quanh thắp hương giữa các ngôi mộ và ngó ngang ngó dọc một hồi với nhiều cảm xúc lẫn lộn, có một điểm chung là đa số những người nằm xuống đều ở độ tuổi rất trẻ, lứa tuổi 20-22 phơi phới căng tràn sức sống với bao hoài bão ước mơ nhưng tất cả đều chịu chung số phận nghiệt ngã bi thảm của dân tộc.
Những ngôi mộ được xây lại chăm sóc tươm tất như mộ anh Hồng; chú Tường... thì không nói làm gì, vẫn biết xác thân chỉ là cát bụi, nhưng dù sao thì họ cũng yên nghỉ trong sự tưởng nhớ chăm sóc của người thân, chắc họ cũng an nhiên tự tại thanh thản ở thế giới bên kia, nếu có!

Mộ anh Hồng (anh của Quý Đôn) - tử trận  năm 1974

Mộ chú Tường - tử trận năm 1973

Một số ngôi mộ gần đây do các tổ chức quyên góp, được tu sửa, xây mới bằng gạch, trát vữa quét vôi trắng đơn giản thôi nhưng cũng giảm phần cô quạnh hắt hiu. Cũng có những dãy mộ chỉ được vun đắp có lẽ do nguồn đóng góp không được dồi dào.

Quý Đôn thắp hương cho các ngôi mộ đã được xây lại do các tổ chức cá nhân thiện nguyện

Bao oan khiên đang về đây hú với gió (chỉ có một số ít ngôi mộ này có bia mộ)

Bát nhang "chế" từ nửa viên gạch đinh

Tuy vậy còn rất nhiều các nấm đất hoang tàn, có nấm còn bia, có nấm mất hẳn bia, có nấm đã gần như sạt bằng với mặt đất, ta chỉ còn có thể đoán chừng được do vị trí hàng lối của chỗ đất đó mà thôi!

Những nấm đất đá không bia mộ

Bia không mộ, mộ không bia


Đặc biệt có một ngôi mộ ghi tên người lính Lê Văn Trên làm tôi hết sức xúc động, ngôi mộ này được đắp bằng những cục đá xanh và cũng quét vôi lên từng viên đá, mộ bia cũ được dựng ngay ngắn, tấm hình có lẽ lấy từ một tấm hình chụp tập thể phóng ra lại thêm tác động của mấy chục năm hoang phế nên hơi nhòe. Ngắm bia mộ, tôi chạnh nghĩ có thể hẳn người thân cũng muốn chăm sóc nhưng do hoàn cảnh nên không thể làm gì khác hơn. Thôi thế chắc hẳn anh cũng ấm lòng!

Mộ đá của tử sĩ Lê Văn Trên kế bên có một nấm đất với tấm bia gẫy ngang

Số lượng mộ chưa xây còn rất nhiều, đa số rơi vào khu vực chôn cất năm 1974-1975, chắc có lẽ thời gian này là thời gian mà chiến cuộc đã đi đến hồi kết nên chính quyền lúc bấy giờ không kịp thực hiện. Cho tới nay nhiều tổ chức - cá nhân ở quốc nội, quốc ngoại đã đứng ra thực hiện công việc bồi đắp tu bổ nhưng cũng chưa thể làm hết toàn bộ. Theo phía quản lý nghĩa trang thì còn vài ngàn mộ như vậy, và chính sách hiện nay là tạo điều kiện và khuyến khích để mọi người có thể chung tay tu bổ cho các ngôi mộ trong NTQĐ.

Mượn vài câu thơ của thi sĩ Thanh Nam thay lời kết:
..Ta như người lính thua trận
Nằm giữa sa trường nát gió mưa
Khép mắt cố quên đời chiến sĩ
Làm thân cây cỏ gục ven bờ
Chợt nghe từ đáy hồn thương tích
Vẳng tiếng kèn, truy điệu mộng xưa…

Chiều Sài Gòn, tháng 4/2017









Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

NHỮNG THÁNG NGÀY CẰN CỖI II

Như đã nói ở phần I, trong một thời gian tương đối dài cả nhà phải lăn lóc đủ các loại hình lao động để tồn tại cho qua quãng thời gian được gọi là “khó khăn chung của cả nước”. Ừ thì đúng là khó khăn chung, thời đó thì ai cũng nghèo ai cũng khổ, chỉ có cái là những gia đình thuộc thành phần thứ cấp như gia đình chúng tôi thì khổ hơn...vài tí, vừa rồi gặp mấy thằng bạn cùng hoàn cảnh (mà hồi đó không biết) nhắc lại nhiều kỷ niệm, thằng nào cũng có thể đưa ra một vài chi tiết giống nhau về "bản chất sự vụ": nào là phải vừa đi học vừa sửa xe đầu đường (may là chưa bị chuyển hóa thành đầu đường xó chợ), nào là nhất y nhất quởn, độc một cái áo từ đầu mùa tới cuối mùa, áo vải tetron (tê ta rông) mặc tới nỗi mỏng le mỏng lét giống như mốt khoe da thịt thời nay, màu áo thì dĩ nhiên không thể gọi là màu trắng được rồi!

Bốc vác

Thời bấy giờ nguyên liệu phổ biến nhất cùng cho đun nấu là củi, nhà nào dùng than đã gọi là sang, dùng dầu hôi thì quá sang luôn! Dọc đường Phạm Văn Hai khu tôi ở có rất nhiều vựa than; vựa củi như vậy, sáng sáng cỡ 5 giờ, các xe tải chở củi hoặc than về tới, những thứ này sẽ cần phải được chuyển xuống chất vào trong vựa! Than nhẹ hơn lại không bị xóc dằm như củi nên hôm nào bốc xe than thì khỏe mà lại được tiền nhiều hơn.
Một lũ lau nhau lớn nhỏ từ tinh mơ đã ngồi chò hõ ngoài đường, mắt dõi về phía cuối đường trông chừng xem có xe xuất hiện là bu tới nhao nhao giơ tay xin làm. Củi được quăng từ trên xe xuống, thằng nào đứng dưới thì có nhiệm vụ chộp và chuyền vào trong, nói là chuyền chứ cũng phải quăng từ thằng này qua thằng kia. Chuyển một xe như vậy cỡ trên dưới 1h30 phút gì đó, tôi cũng không nhớ rõ, chia ra bình quân mỗi thằng được 10 xu, thời giá lúc bấy giờ tôi nhớ lương giáo viên cỡ 30 đồng/ tháng. Ngày đầu tiên làm, buổi chiều đi học không nổi! Hai cánh tay và bàn tay trầy trụa hết. Mãi rồi cũng quen! Tôi thì nhìn tướng tá thư sinh trắng trẻo nên thường phải theo thằng nào trông trâu bò một tí thì mới xin làm được.
Có lần, một thằng bạn được một ông chủ hàng bốc theo xe mấy ngày, về nó kể nghe bắt thèm: nào là ổng cho uống nước đá chanh thoải mái, ăn bánh mì thịt…Khà khà, thế hệ sau này nghe chắc không thể hiểu những thứ đó là cực kỳ xa xỉ lúc bấy giờ.

Mây tre lá

Nhà nhà đan mây tre, người người đan mây tre, có một thời gian như thế! “Hưởng ứng phong trào” tôi với con em gái cũng đi xin người ta cho làm, nào là đi vác tre trúc về cạo vỏ, nào là ngồi khoanh mấy cái đế tròn tròn đủ loại kích cỡ, yêu cầu phải khoanh sao cho chặt, không đạt thì sẽ bị trả về làm lại gọi là “tái chế”. Đế này sau khi nghiệm thu đạt, lại nhận về làm công đoạn đan lát khácCông đoạn nào cũng làm sưng tay mờ mắt, mà thu nhập cũng chả được bao nhiêu. Còn nhớ cái vụ cạo trúc, cạo mãi không xong cái đống trúc nhận về, thế là anh em lếch thếch vác đi trả, vừa đi vừa ca liên khúc... nghèo chắc hay hơn Trường Vũ nhiều!

Làm...phim

Công việc này không dính líu gì tới đóng phim mà là mua phim nhựa cũ về cắt ra, chập hai miếng lại với nhau, ở giữa lót miếng giấy trắng cho nó ửng màu phim lên rồi dùng dây cước kết lại thành túi xách, ví đầm hoặc đại loại các thứ tương tự. làm cái này thì phải lựa phim sao cho khi lót giấy vào nó ửng màu lên đẹp. Phim của Mỹ dầy hơn nhưng màu không tươi bằng phim Hong Kong, nên thường dùng làm các lớp lót bên trong hoặc bên hông. Phim xấu (màu tối hoặc đen trắng) nhiều quá thì lại chế ra cách ngâm phim trong sud cho trong veo rồi lót bên trong bằng các loại giấy màu xanh xanh đỏ đỏ cho em nhỏ nó mừng, rồi lại lấy xút vẽ lên phim để tẩy theo ý muốn thành những chữ như LOVE, SOUVENIR...và lót giấy bạc bao thuốc lá bên trong cho bắt mắt, đẹp nhất là nền phim đen chữ thì nổi bần bật bằng màu giấy bạc từ bao Dunhill. Nghề này tương đối nhàn, lại cũng có tí chút hơi hướng mỹ thuật nên làm cũng vui. Ông bô ngoài giờ dạy học cũng đảm trách vai thợ chính kết các mảnh phim thành sản phẩm hoàn chỉnh. Thế, cũng lây lất một thời gian.

Tôi học thợ mộc

Xác định trước không có cửa vào Đại Học, rồi tình cảnh nhà lúc bấy giờ còn te tua xơ mướp hơn cả trong những truyện ngắn của Nam Cao. Tôi còn nhớ một buổi chiều trên...bến cô liêu, hic, gọi vậy vì bữa đó trời mưa nước ngập vô nhà, cả nhà đang ngồi trên chiếc đi văng, điện thì cúp, 5g chiều chưa có gạo để nấu cơm..., thảm còn hơn giáo Thứ! Bỗng có tiếng bì bõm lội nước, chú Phong - một người bạn của bố xách gạo tới cho, đoạn này coi bộ kết thúc có hậu hơn giáo Thứ!

1978 có thể coi như một bước ngoặt khá lớn (sau này tôi còn vài cái ngoặt cũng không kém phần ngoạn mục), tôi giã từ môi trường phổ thông để vào trung học chuyên nghiệp, nói nôm na là nghỉ học chữ đi học nghề, tuy rằng trường này - Trường TH Kỹ Thuật Công Nghiệp Thành Phố - cũng thuộc loại bảnh, trước năm 1975 là trường kỹ thuật Nguyễn Trường Tộ, cũng "xêm xêm" trường Cao Thắng. Năm tôi thi vào cũng phải xếp hàng lấy đơn từ 3, 4 giờ sáng. Mục đích chính là có 16 đồng học bổng hàng tháng và các tiêu chuẩn khác kèm theo như thịt thà cá mú các loại, như một công nhân viên, dường như sau đó được lên 21 đồng thì phải! Nguyện vọng vào ban sơn mài nhưng năm ấy lại dẹp bỏ ban này cho nên tôi được xếp vào ban Kỹ nghệ gỗ, ban này hồi đó thường học sinh chê dữ lắm vì không ngon không bảnh bằng các ban khác như cơ khí ô tô, máy công cụ (phay, bào, tiện...). Còn nhớ có thằng khi được thông báo vào ban Kỹ Nghệ Gỗ, đã khóc tu tu, rồi xin nghỉ. Miễn là có mấy cái khoản nói trên, thì với tôi ban nào cũng được! À một số thằng cũng vào trường chỉ với mục đích trốn nghĩa vụ nữa chớ, mấy năm đó quân "tình nguyện" của ta nướng bên Campuchia cũng bộn!
Môi trường phổ thông và môi trường kỹ thuật khác nhau hoàn toàn, khác từ người thầy người cô, khác từ môi trường, nó không còn hồn nhiên trong sáng như ở trường phổ thông, mà đã mang hơi hướng ma mãnh của cuộc đời. Tôi còn nhớ một vị thầy đáng kính (nhìn tướng là biết dáng của mấy ông giáo sư ngày xưa) có nói một câu: thầy cũng có năm bẩy loại thầy các anh ạ!
Chuyện dài chinh chiến về thời gian ba năm rưỡi học kỹ thuật, chắc phải cho thành một bài khác.
Học đến năm 1982 ra trường, cầm mảnh bằng Cán Sự Trung Cấp, tôi về một xí nghiệp, bắt đầu một đoạn đời mới với những ngày làm cu li bốc xếp chính cống!

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2017

MỪNG ĐẢNG MỪNG XUÂN

Nhân thấy tấm pa-nô trên đường phố có nội dung “MỪNG ĐẢNG MỪNG XUÂN”, tự nhiên suy nghĩ lung tung. Câu này thực ra có tự bao giờ chắc cũng chẳng ai để ý, và cũng chả có ai dở hơi thắc mắc tại sao lại như vậy, nó như muôn vàn khẩu hiệu khác được hô lên ầm ĩ nhưng cũng như nước đổ lá môn trôi toẹt đi ngay, chả dính lại tí ti ông cụ nào ở cái nếp nhăn nào đó trong sọ não.

Nhân những ngày nhàn rỗi đầu năm con gà 2017, rảnh rỗi sinh nông nổi; bàn chuyện phiếm; “khai đao” chém gió mua vui cùng nàng Xuân!

Mừng Đảng thì rõ rồi, mừng Xuân cũng không có gì khó hiểu, nhưng chỉ có cái hơi lăn tăn là tại sao lại mừng Đảng mừng Xuân mà không là mừng Đảng mừng Đông, mừng Đảng mừng Thu hay mừng Đảng mừng Hè? Mừng Đảng phải mừng cả năm chứ, chả nhẽ mấy mùa kia không có Đảng! Nếu vậy thì phải nói thế nào nhỉ? Có lẽ là “Mừng Đảng mừng Xuân – Mừng Dân mừng Hạ – Mừng (nhà) Nước mừng Thu” chăng? Ái chà, cũng rắc rối phết, còn anh Đông kia thì nhét cho ai, không lẽ ép thành “Mừng Bác mừng Đông” à! Láo!

Lại nữa, nói Mừng Đảng mừng Xuân là vì mùa Xuân giá trị hơn mấy mùa khác ư? Không có lý lắm, mỗi mùa có một vẻ đẹp riêng, mùa Thu Hà Nội chả đã đi vào thơ văn; nhạc; họa đấy sao? Mùa Hạ, mùa Đông cũng có…cái giá của mùa Đông mùa Hạ, thi sĩ Huyền Kiêu đã từng viết trong bài thơ Tình Sầu có đủ cả bốn mùa mơ màng lãng đãng như nhau:

Xuân hồng có chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu ?
Chị tôi tóc xõa ngang đầu
Đi bắt bướm vàng ngoài nội
Hạ đỏ vẫn chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu ?
Chị tôi hoa trắng cài đầu
Đi giặt tơ vàng bên suối
Thu xám cũng chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu ?
Chị tôi khăn trắng ngang đầu
Đi hát tình sầu trong núi
Đông xám lại chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu ?
Chị tôi hoa phủ đầy đầu
Đã ngủ trong lòng mộ tối

Lại nữa, trong lịch sử, bên cạnh những mùa Xuân rực rỡ chiến thắng như Xuân Kỷ Dậu 1789 Quang Trung đại thắng quân Thanh, thì cũng có những mùa Thu cách mạng 1945, mùa Đông toàn quốc kháng chiến 1946, mùa Hè đỏ lửa 1972 v…v…Tức là với lịch sử mùa nào cũng oách!

Nói tóm lại thì mùa nào cũng có bướm đẹp hoa thơm, tại sao cứ phải mừng Đảng mừng Xuân? Cái này chắc do cha nào chế ra câu này có…người yêu tên Xuân, mà đếch ai dám có ý kiến nên lâu dần thành thói quen tào lao!

Khai đao chém gió mùng 3 Tết Đinh Dậu 2017.

N.N

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016

CHUYỆN CON CỜ Á

Ở Hà Tĩnh vừa rồi xảy ra hiện tương cá chết hàng loạt, vùng đất này cùng với Nghệ An; Quảng Bình; Quảng Trị, là nơi mà người dân có thể nói là nhọc nhằn nhất trên dải đất hình chữ S này. Đất đai khô cằn, khí hậu khắc nghiệt, lại thêm thảm họa này thì người dân vốn đã khốn khổ lại càng thêm khốn khổ. Nhưng thôi bỏ cái chuyện khổ qua một bên, vì dù gì khổ cũng đã khổ rồi, có khổ thêm tí nữa cũng chẳng vấn đề gì, chuyện nhỏ như cái móng tay. Ta hãy nói về nguyên nhân cá chết và những hệ quả của nó:

Cá chết ư? Chuyện nhỏ, trên quả đất này có thứ gì không chết, kể cả những thứ ta tưởng nó không thể chết, ví dụ như là biển chết, hành tinh chết chẳng hạn! Thế nên chuyện cá chết hoặc con cua con ốc gì chết là chuyện bình thường!

Nguyên nhân gây ra cái chết thì sao? Quá đơn giản, có thể cá ngộ độc thực phẩm chẳng hạn, con người ngộ độc thực phẩm thì cá cũng thế thôi? Hoặc là cá bị đuối nước, đừng vội cười, to lớn như cá voi vẫn bị đuối nước như thường.







Nguyên nhân khác lại có thể là cá không muốn sống nữa vì buồn chẳng hạn, con người buồn được thì chả nhẽ cá không buồn, mà khi đã buồn chán thì chuyện gì cũng có thể xảy ra!

Cũng có thể có một loại cá nọ muốn bắt loài cá kia làm nô lệ nên chúng tự sát giống như vào năm 73 sau CN, 960 người Do Thái Sicarii đã tự sát tập thể vì không muốn bị người La Mã bắt.

Hoặc giả cũng có thể có một con cá mắc chứng hoang tưởng dẫn đến việc giết cá hàng loạt.

Biết bao nguyên nhân có thể gây ra vụ việc cá chết, do đó ta phải hết sức bình tĩnh thì mới có thể phân tích cặn kẽ và chuẩn xác được, khoa học đâu phải là chuyện mua mớ rau con cá, muốn cái là được ngay! Ấy thế mà một số người không hiểu lý lẽ đơn giản này mà lại rủ nhau đi biểu tình, chả hiểu tại sao họ phải tự làm khổ mình thế cơ chứ!

Đối với các nước có áp bức bóc lột thì người dân thường biểu tình để phát biểu ý chí, để phản đối, nhưng ở đây là Việt Nam, Việt Nam làm quái gì có áp bức bóc lột mà lại biểu tình cơ chứ?! Chúng ta có đảng lãnh đạo, mà đảng ta thì "trăm tay nghìn mắt" cơ mà, có phải bình thường đâu, có ai thấy một thứ gì trăm tay nghìn mắt chưa nào? Ta bỏ qua thế giới tâm linh, người ta có thờ Phật Bà nghìn mắt nghìn tay, đây chỉ đang nói đến quan niệm duy vật, chỉ có thứ gì đó không bình thường chứ người thường làm sao như vậy được. À mà cái vụ trăm tay nghìn mắt này là của đồng chí Tố Hữu một nhà thơ lớn của đảng viết ra hẳn hoi nhé hẳn là phải chuẩn rồi! Phải nên hiểu nghĩa bóng là đảng có tai mắt tay chân khắp nơi chứ không phải muốn miêu tả một con quái vật có  100 cánh tay 1.000 cặp mắt, (không biết là 50 cánh tay 500 cặp mắt thì có đúng hơn hay không, tiếc là Tố Hữu đã chết queo chứ không thì phải sẽ gặp ổng để điều tra làm rõ!)



Trong tình hình hiện tại, rất nhiều thế lực đế quốc thù địch, ghen ăn tức ở với Việt Nam ta nên chống phá rất dữ. Chúng thấy Việt Nam ta tài nguyên phong phú thứ gì cũng có, từ gỗ lạt; dầu mỏ; cá mú; bô xít bô xiếc các loại..., chúng rất sốt ruột khi thấy chúng ta xài sang như... "đũy" (xin lỗi, đây là cách nói của dân Sài Gòn để mô tả cái sự sang) xài gần banh chành sắp hết sạch sành sanh tới nơi, nên chúng rất sốt ruột phải tìm cách nhảy vào hưởng tí sái chứ không thì chả còn gì! Mà cũng đúng thật, người bạn làm nghề mộc của tôi bảo rằng bây giờ gỗ toàn là nhập từ tận đẩu tận đâu chứ Việt Nam làm gì còn rừng. Còn đồng bằng sông Cửu Long giờ sắp thành Sahara rồi còn đâu nữa mà lúa gạo với cá tôm!


Rừng vàng

Vựa lúa miền Nam

Đảng đã nhìn ra vấn đề (đã bảo đảng mà lị!) và đã có kế hoạch cũng như chuẩn bị hết sức chu đáo để trấn áp bọn phản động gây rối này. Thậm chí đảng đã biết cả giá tiền mỗi người tham gia biểu tình được nhận là những 300 nghìn đồng.

Này nhé, các lực lượng dự bị đã được huy động gồm Trật Tự Đô Thị, Dân Phòng,Thanh Niên Xung Phong sau đây sẽ viết tắt là TTĐT, DP, và LLXP (lực lương xung phong chứ không phải xúc phân như bọn phản động bôi bác nhé), các thanh niên này là những thanh niên hết sức ưu tú (dĩ nhiên rồi), trước đây tạm thời làm ba cái dịch vụ lẻ tẻ như đuổi gà bắt vịt lấn chiếm lề đường, thầu bãi giữ xe, làm đầu sai cho CSGT vân vân, nay thời cơ đã đến lực lượng này được tung ra thật đúng lúc và kịp thời, nuôi quân ba năm sử dụng một giờ là vậy. trong hình dưới chúng ta cùng chiêm ngưỡng sự oai dũng của các lực lượng này như thế nào.

Màu áo xanh là màu anh trót yêu (Đoàn Chuẩn)
Áo...xanh màu lá dữ oai hùm (Quang Dũng)
Các lực lượng này đã phát huy khả năng của mình, ứng dụng các loại võ nghệ, binh pháp, chiến thuật một cách nhuần nhuyễn và tài tình.

Ví dụ như "hai đánh một không chột cũng què" kết hợp đặc nhiệm, người thứ ba trong hình dưới là đặc nhiệm của ta, do đó đối tượng phản động dù có to khỏe mấy cũng thúc thủ huống gì ốm yếu thế kia. Điều này cho thấy sự rèn luyện của LLXP vượt trội so với TTĐT, mới cách đấy không lâu TTĐT đã phải dùng đến 5-6 nhân lực để khống chế một người nhỏ thó, rõ ràng là lãng phí. Về việc này nên chăng phải phê bình kỷ luật TTĐT.

Mãnh hổ nan địch quần hồ

Lực lượng biểu tình (LLBT) lại chơi chiêu dùng phụ nữ và trẻ em hòng gây khó khăn cho ta, đối với chúng ta chỉ là chuyện vặt, trước đây ta từng dùng rất nhuần nhuyễn chiêu này để đối phó "đế quốc Mũy", nhờ vậy ngày nay LLXP nói riêng và các lực lượng khác của ta nói chung là rất vững vàng về lập trường, bản lĩnh chính trị, đã là kẻ thù thì phải xuống tay không chớp mắt, nhân nhượng thì ghẻ lác, hung ác mới đàng hoàng!

Hình ảnh dưới cho thấy một chiến công chói lọi thể hiện sự kiên quyết phân biệt rõ ràng bạn thù của LLXP, đồng thời cũng cho thấy sự thất bại khi dùng phụ nữ và trẻ em để gây áp lực cho ta:



Trước khi ra tay, các thanh niên ưu tú của ta cũng đã điều nghiên xem xét kỹ càng, nếu địch ở thế mạnh thì ta...thôi (đã đánh là phải thắng, nhắm không thắng thì ta thôi). Chẳng hạn như gặp phải đối tượng như hình dưới thì các anh đã dùng phương pháp "to quá cho qua". Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, hơn nữa ông cha ta đã chả nói "tránh voi chẳng xấu mặt nào" đấy sao.


Nguyên nhân thất bại của phía biểu tình:

Một là quá chủ quan khinh địch, đi biểu tình mà ăn mặc đẹp quá, nghĩ là "xinh sẽ không bị đinh" - sai lầm lớn. Đã bảo là già trẻ gái trai mà đã bị xác định là địch thì phải bị bịch!


Hai là khẩu hiệu sai từ đầu, khẩu hiệu thì phải rõ ràng mạnh mẽ, khẩu hiệu gì mà: Con tôi cần nước, không khí...sạch. Tại sao lại là con tôi mà không phải là con người khác, rõ ràng là thấy thể hiện chủ nghĩa cá nhân. Cần những điều hiển nhiên như thế ai chả cần, LLXP cũng cần vậy, quá rõ ràng quá đương nhiên, tại sao phải la lên! Khẩu hiệu thì phải hùng hồn ví dụ như, ừm...à "Biển mặn muôn năm"; "Cá tôm bất diệt"; "Càng cua vô địch" chẳng hạn.



Có câu "dù ai nói ngả nói nghiêng, lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân", cho nên cá có chết từ tháng tư tới nay là tháng sáu, ta vẫn bình tĩnh và xử lý cái nào ra cái đó, điều tra ta vẫn cứ điều tra, biểu tình ta vẫn cứ dẹp, ta đã nhiều lần cho công bố nguyên nhân cá chết chứ có dấm dúi thậm thụt chỗ nào. Có người còn thắc mắc tổng bí thư, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội ở đâu không thấy thò mặt ra, ta phải thấy thế này chuyện này đã có thủ tướng, mấy người kia lại còn chỉ đạo ý kiến ý cò gì hóa ra coi thường năng lực của thủ tướng à, mỗi người một việc chứ. Bằng chứng là có lãnh đạo ít nhất của hai bộ đã trả lời cực kỳ công khai minh bạch là thủ tướng đã chỉ đạo quyết liệt điều tra ngày đêm gì gì đó, kết quả cũng ra rồi và đã được công bố trên báo tấc cả các phương tiện truyền thông:
"Cá chết biển nhiễm độc, là do có thủ phạm gây ra"
Tuy có vẻ hơi huề tiền nhưng rõ ràng quá còn gì nữa, đã loại trừ được một số nguyên nhân mơ hồ như cá tự sát tập thể, cá không biết bơi v...v...

Còn đòi chi tiết hơn ta phải bình tĩnh chờ đợi, đ
ơn giản thôi: nguyên nhân gây ra cá chết có thể khác với nguyên nhân gây ra tôm chết, ngay loại cá khác nhau cũng có thể có nguyên nhân khác nhau, rất phức tạp đòi hỏi sự làm việc vô cùng khoa học của các bộ ngành! Chuyện quốc gia đại sự có thể ảnh hưởng đến uy tín quốc gia, chứ có phải đơn giản như muốn cực thì ra nắng đâu mà!

À, lại nghe nhiều người than phiền không dám ăn cá và tắm biển, cái này lại do sự thiếu dũng cảm, trong khi đã có bao nhiêu đồng chí lãnh đạo đã lấy thân mình làm gương tắm biển ăn cá phà phà, có thấy chết thằng tây nào! Mà phải biết các đồng chí ấy bo đì béo phệ rất ngại khoe thân, nhưng vì nghĩa lớn phải phơi bụng bia ra trước bàn dân thiên hạ cũng đã là cảm tử. Hơn nữa, dân mình bây giờ sướng quá hóa rồ, hồi xưa thời bao cấp cá mục cá ươn ăn tuốt luốt hết, mà có sao đâu, có ăn là may rồi. Bây giờ đòi hỏi linh tinh!


Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2016

CHU LANG

Chu lang ơi hỡi Chu lang!

Chu em, anh gọi là em cho thân mật nhé, vì em nhỏ hơn anh vài tuổi.
Thú thật với em là hôm nghe em phát biểu vụ kén cá chọn canh gì đó, anh là anh điên lắm, nếu anh có mặt hôm đó thì chắc giá nào anh cũng mời em xơi mấy quả phật thủ.
Tuy nhiên khi bình tâm ngẫm nghĩ câu nói của em, anh lại nhận thấy em là người đáng quý vì lẽ em nói đúng bản chất vấn đề, vấn đề mà ai cũng biết nhưng né tránh hoặc dùng những cách nói vòng vo tam quốc dẫn dắt đối phương vào mê hồn trận, cuối cùng như anh hay nói là... huề tiền.

Chu à, anh nghĩ chắc gốc gác của em có thể là dân Nam bộ bên anh đấy, vì dân Nam bộ có cái kiểu nói hụych toẹt chân chất, chứ không có mưu mô xảo quyệt như bọn tàu các em (với anh thì tàu cuốc tàu kéo tàu đài .... cũng là tàu nhé). Bên anh có danh tướng Châu Văn Tiếp người gốc Phú Yên Bình Định, sau phò chúa Nguyễn và mất ở Vĩnh Long. Ông vốn họ Chu nhưng phải cải thành Châu vì kỵ húy chúa Nguyễn Phúc Chu. Nhiều khi em có tổ tiên ở Vĩnh Long chưa biết chừng, rồi do thời cuộc sao đó trôi dạt sang tàu cho tới đời của em, em về nghiên cứu lại gia phả xem sao nhé!



Anh lại nghĩ có vẻ em chọn nhầm nghề, tính cách như em anh nghĩ làm kỹ thuật tốt hơn, vì với dân kỹ thuật thì 1+1=2; cá hay thép; đúng quá rồi còn gì! Em lại làm nghề lập dự án hoặc làm ngoại giao thì hỏng, em thiếu sự lươn lẹo cần thiết để luồn lách qua các chướng ngại vật. Ví dụ như khi lập dự án gì đấy (mà dự án đó là kinh phí của nhà nước dĩ nhiên rồi), dân đơn thuần về kỹ thuật thì thấy dự án sẽ lỗ chổng mông, nhưng dân lập dự án sẽ phải tô son trát phấn cho nó lung linh thì mới được duyệt chứ! Hoặc giả khi đưa ra phương án xử lý nước thải chất thải gì đó, cũng phải "bùa" (cách nói của bọn anh) sao cho kít hóa thành bơ! Tô son trát phấn hay bùa thì có nhiều cách em ạ, cái đấy thì em biết vậy thôi, chứ không nên học hỏi làm gì vì nó thuộc hàng bàng môn tả đạo, anh khuyên thật lòng đấy! Mà có học nhiều khi cũng không được vì nó cũng cần có năng khiếu nữa cơ và còn phải luyện thêm "mặt dầy công phu". Cố học có thể bị tẩu hỏa nhập ma thì toi.


Biết tin em bị đuổi việc về nước, thực sự anh thấy bùi ngùi xót xa. Hơn ai hết anh hiểu kiếm được công ăn việc làm để nuôi vợ nuôi con thời buổi này vô cùng khó khăn. Hình ảnh em phải liên tục cúi đầu xin lỗi nơi đất khách quê người cũng gây cho anh cảm xúc khó tả! Nhớ lại ngày xưa có mấy thằng từ Peking qua làm công trình, mặc dù nó vừa ngu vừa bố láo, anh ghét cay ghét đắng, khi nó phạm sai lầm nghiêm trọng và bị đuổi việc về nước khóc hu hu, tuy rằng anh ghét thì ghét nhưng anh "trảm" nó vì công việc thôi, thế mà anh cũng vẫn cảm thấy bất nhẫn vô cùng!
Phận làm công thật là khốn nạn em nhỉ?

Em nói em xấu hổ khi đã phát ngôn như vậy, hãy quên ngay ý nghĩ đó đi, không việc gì phải xấu hổ cả khi em nói đúng. Những người coi em như con chốt thí đuổi em, mới phải xấu hổ. Anh tin rằng người dân Việt Nam không còn bực tức câu nói đó và thù ghét em đâu!
Thôi, anh chúc em sớm tìm được việc để lo cho gia đình nhé. Nhớ chọn đúng nghề! Còn nếu vẫn phải làm việc kiểu này thì anh chỉ em vài đường cơ bản, hãy nhớ nằm lòng nhé:
Chiêu số một: Khóa Khẩu Xực Xu hay còn gọi là Ngậm Miệng Ăn Tiền. (Không được nhớ lộn là Xực Xỉ nhé em)
Chiêu số hai: Túc Quyền Thủ Cước. Tay mà lại dùng để đá, chân để đấm thì bố ai biết đường nào Chu nhỉ!
Chiếu số ba: Tam Quốc Dẫn Lộ. Tức là nói vòng vo tam quốc huề tiền ấy mà!

À, trước tiên muốn luyện ba chiêu trên thì em phải cắt cái ruột ngựa của em đi đã nhé. Giống như luyện "Quỳ Hoa Bảo Điển" phải xẻo "tờ rim" ấy mà.

Anh của em.

Gã Đầu Bạc
Sài Gòn 29/04/2016

Thứ Tư, 27 tháng 4, 2016

NHỮNG THÁNG NGÀY CẰN CỖI I

DẪN NHẬP

Khoảng cuối tháng 5/1975, bố lên đường vào trại tập trung chưa biết sống chết thế nào, thì tháng 7 thằng Út ra đời. Một nách 7 đứa con, giờ thật sự cũng không hiểu nổi làm cách nào mẹ tôi xoay sở được. Vì tôi còn nhớ hồi nhỏ mỗi lần điền vào Thông Tín Bạ, tại phần nghề nghiệp của mẹ tôi ghi là "nội trợ", thời bấy giờ đa số phụ nữ ở thành thị miền Nam đều như thế cả (dường như sau năm 1975 ít thấy ai còn ghi như vậy). Tức là mẹ tôi chỉ biết ở nhà trông nom nhà cửa, chợ búa, con cái, ấy vậy mà nguyên một khoảng thời gian dài sau này bà cũng đã phải từ bỏ lối sống "tiểu tư sản" và "hòa nhập" với cuộc sống mới cùng với "khí thế cách mạng", có nghĩa là phải lăn ra kiếm sống bằng đủ các loại gọi là "nghề".
Tôi cũng phải tham gia "lao động" nhiều loại hình khác nhau, đói thì đầu gối phải bò mà lại.
Khi bố từ trại tù cải tạo trở về, cũng phải xoay sở đủ kiểu để mà tồn tại. Được cái là 7 anh em nhà tôi vẫn được "quán triệt" là phải cố gắng để học, mặc dù thực sự lúc bấy giờ xã hội thay đổi đảo điên, người không biết ngay cả ký tên vẫn làm chủ tịch, trưởng công an phường tôi ở dường như chưa tốt nghiệp... tiểu học, thành phần bần cố nông được vinh danh, còn loại trí thức thì dường như có câu khẩu hiệu gì đó "trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ" không được coi trọng, nên mọi người ai ai cũng nói câu: học cho lắm tắm cũng ở truồng!


Chợ búa thời bao cấp - Ảnh: Internet

NGHÊ CỦA MẸ

Bán Chợ Trời

Hình như ngoài bắc gọi nghề này là "phe" hay sao đấy. Không biết tự lúc nào gần Lăng Cha Cả, vị trí trường Nguyễn Thanh Tuyền bây giờ, hình thành khu chợ trời này. Một thời gian mẹ tôi cũng tham gia vào đội ngũ bán chợ trời, tức là ra đứng ngoài đó thấy ai mang đồ gì ra bán (radio, casette...đủ các thứ) thì trả giá, mua được thì lại cầm đi đứng lòng vòng có ai hòi thì bán. Lúc này mẹ còn mang bầu, đi bán cùng thì có bà Hảo gần nhà, bà này là dân lao động thứ thiệt nên dễ thích nghi hơn. Cũng tại chuyện này mà tôi phải đánh lộn với mấy đứa con của bà Hảo! Chuyện thật là lãng xẹt, một buổi chiều, khi mẹ tôi đang đi về nhà ngang qua nhà bà Hảo, con nhỏ Trinh (con này có hỗn danh là... Trinh ghẻ) tự nhiên nguýt mẹ tôi và lẩm bẩm "có bầu còn bày đặt đi bán chợ trời!", vậy là phải tát cho nó một phát, dĩ nhiên sau đó anh em nó thằng Toàn "mủ", thằng Quốc "ba tầu" kéo ra cả lũ, hồi đó tuy yếu hơn nhưng được cái tôi rất lì đòn, mặt khác học thêm chiêu của Lý Tiểu Long trong phim Tinh Võ Môn "cẩu xực thần công" nên cũng tả xung hữu đột mãnh liệt, chỉ ngại lây ghẻ của con Trinh và thằng Quốc mà thôi! Trong trận chiến mấy cái mụt ghẻ của hai đứa đó cũng toét tòe loe ra mới càng kinh chứ!

Nhân Viên Soát Vé

Lúc bấy giờ nhờ quen bác Giao - nhà văn Thái Bạch - trước đây là dân "nằm vùng", có tí chức quyền trên Sở TTVH, nên xin cho mẹ vào cái chân soát vé nhân dịp đoàn Xiếc Trung Ương vào biểu diễn ở vườn Tao Đàn. Công việc này cũng nhàn hạ, dường như là được 1đ/ tối (tương đương lương giáo viên!), có điều là cũng chỉ làm được một thời gian ngắn, khi đoàn xiếc rút thì cũng thôi. Thời gian này tụi tôi được đi coi xiếc thoải mái!!!

Bán Cá

Nhắc đến chuyện này vẫn chết cười, vì nó thể hiện "năng khiếu kinh doanh" mà mẹ thừa hưởng của ông ngoại! Cái mà người ta thường gọi là "gian buôn bán" thì mẹ tôi và bá Đai (chị của mẹ) dường như bằng không, giống như ông ngoại vậy! Nghe kể ngày xưa ông rất thích đi buôn - mà buôn to cơ - buôn lần nào sạt nghiệp lần đó!
Số là có một ông làm cũng to to, từ ngoài Bắc vào Sài Gòn tìm gặp "người xưa" là bá Đai, thấy tình cảnh "nàng" khổ quá nên mới giúp bằng cách viết giấy giới thiệu cho mua cá ở nhà máy đông lạnh ngay đầu đường Phạm Văn Hai bây giờ. Cá thu cá ngừ gì đó xuất khẩu nên con nào con nấy to đùng!
Mua giá quốc doanh (rẻ như cho) - hàng hiếm (ngoài chợ lúc đó chỉ có cá xô, tên gọi của các loài cá mục...không tên, hồi xưa chỉ làm thức ăn gia súc) - điều kiện cần và đủ để kinh doanh thế là quá tốt! Ấy vậy mà hai bà bán từ sáng tới chiều...không ma nào mua, cuối cùng sang cho người bán cá chuyên nghiệp ngồi cạnh, người ta bán nhấp nháy hết veo!

Giáo Viên

Trường Nhân Chủ (nay là trường Nguyễn Thái Bình), bố tôi là một trong những người sáng lập ra ngôi trường tư này, lúc nhộm nhoạm bấy giờ ban giám hiệu cũ vẫn còn, vì vậy nên họ có thể nhận mẹ tôi vào dễ dàng nhằm giúp mẹ tôi có một công việc ổn định để sinh sống.
Đúng là cái duyên, vì bố tôi gốc là giáo chức, giờ nghề giáo cũng lại chọn mẹ tôi. Mặc dù giáo viên thời đó (và kéo dài mãi đến gần đây) có đồng lương vô cùng bèo bọt, (như đã nói lương nghề này ngang ngửa với lương...soát vé!). Tuy nhiên, với lối tư duy còn sót lại từ thời trước, mẹ tôi đã hành nghề với tất cả lương tâm, với tất cả sự tận tụy của mình cho đến khi bà về hưu.

NGHÊ CỦA BỐ

Trước năm 1975, tôi nhớ rằng trong "các vi dít" của ông ghi: dạy học, bố tôi có vẻ thích sự đơn giản, chứ gọi đúng thời đó là Giáo Sư Trung Học Đệ Nhị Cấp. Thời đó nếu dạy tiểu học gọi là giáo viên, còn dạy trung học gọi là giáo sư. Giáo sư ở đây không có nghĩa như một chức danh hay học hàm, không có nghĩa là professor, chỉ là cách gọi nghề nghệp thôi - không có gì sai cả. Quan điểm của tôi gọi như vậy toát lên sự tôn trọng của xã hội hơn.
Sau khi trở về từ trại tù cải tạo, bố cũng phải thích ứng với cuộc sống mới, tôi nghĩ có phần khó khăn hơn, vì mọi người dù sao cũng làm quen được mấy năm rồi, còn ông hoàn toàn coi như không biết gì về cuộc sống bên ngoài từ tháng 7-1975.

Phụ hồ

Cụ thể cũng không nhớ rõ ông làm được bao lâu, chắc cũng 1 - 2 tuần gì thôi, vì sức khỏe không thể đáp ứng nổi nghề này, mọi người nên nhớ là làm phụ hồ cực hơn thợ hồ nhiều, sức khỏe yếu và không quen thì trộn chừng 1 mẻ hồ là muốn xụi luôn. Cái đập vào mắt tôi là hình ảnh ông mặc quần áo lao động lóc cóc đi làm, khác hẳn ngày xưa đi dạy học đóng bộ giày tây quần áo chỉn chu.

Ngư phủ


Chủ trương nhà cầm quyền lúc bấy giờ là lùa các thành phần như gia đình tôi đi kinh tế mới hoặc hồi hương, gia đình tôi thì hương làm gì có mà hồi! Nên CA Phường kêu bố tôi ra và hăm he các kiểu, ông phải về dưới Long Đất (Bà Rịa) có người bà con xa ở đó để tá túc một thời gian, cũng gọi là đi hồi hương, nhằm né cho cả nhà khỏi bị lùa đi kinh tế mới. Có lần ông về mang theo thịt cá sâu phơi khô, không biết thịt cá sấu tươi như thế nào chứ khô thì ăn cứng như ăn củi! Ông anh họ kể con cá sấu này (không biết có phịa không, ông này cũng thuộc dạng Long Bình tiêu cục) khi mổ bụng nó có thấy cả vòng vàng tức là nó xơi người rồi!
Thằng cha Ba Đấu (tay trưởng công an) sau này nghe nói cũng đi tù vì biến chất hủ hóa gì gì đó.

Nghề cũ


Bố tôi ở Long Đất một thời gian mấy tháng thì vừa may ở Sở GD có đợt tuyển giáo viên cấp 2, ông bèn xin về thế là trở thành "cán bộ công nhân viên nhà nước". Mặc dù theo ông nói: ngày xưa dạy lớp lớn quen rồi, dạy lớp nhỏ khó lắm, nhưng cũng phải chấp nhận.
Đầu tiên dạy tuốt trên trường Hưng Việt ở Bình Thới. Những địa danh như Bình Thới, Bàu Cát bây giờ thấy bình thường chứ hồi đó là thấy xa xôi thăm thẳm chiều trôi.
Tôi cũng nghỉ phổ thông từ khi đang học lớp 11 ở trường Nguyễn Thượng Hiền để theo đuổi một con đường cứu khổ cứu nạn khác, cả nhà chỉ có một chiếc xe đạp cà khổ được người quen mua giúp từ...Ba Xuyên, nó cũ tới nỗi trên thị trường hoàn toàn không thấy nhãn hiệu của bộ giò dĩa, bộ đùm, líp của chiếc xe, chắc đúng nghĩa từ thời Bảo Đại luôn.
Mỗi sáng ông già chở tôi từ nhà lên trường TH Kỹ Thuật gần đài phát thanh, rồi lại từ đó phi ra tuốt quận 11.
Sau, tôi thấy vậy cực cho ông già quá, nên quyết định đi xe buýt. Nói vậy để ông già yên tâm, chứ đi xe buýt chỉ đi được lúc sáng sớm ra bến gốc ở Lăng Cha Cả là đi được thôi, còn chuyến về thì tôi phải đi bộ từ trường tới đường Trần Quốc Thảo bây giờ đón, và hiếm khi nào đón được xe vì đông khủng khiếp, nên thường là sử dụng xe lô ca chân tà tà cỡ 7g tối cũng về tới nhà.

Nghề chạy mánh


Song song thời gian đó thì bố tôi và nhiều nhiều người bạn của bố còn làm thêm một cái nghề lạ lùng mới xuất hiện: chạy mánh.
Do nền kinh tế được điều hành một cách quái dị, nên nhà nhà chạy mánh, người người chạy mánh. Như thế này nhé: thường thì một nơi nào đó (hãng xưởng, xí nghiệp, tổ hợp v...v...) cần mua một số mặt hàng - tôi còn nhớ lúc đó thường là thuốc tẩy đường, benzoat, xút....hằm bà lằng - sẽ đưa ra một cái list, thế là người này đưa người kia vòng vòng chạy nguồn hàng, nếu ráp được chỗ bán (lại cũng phải ráp vòng vòng ngược lại) mọi chuyện êm xuôi thành công thì kiếm được một số tiền, nhưng thường là...không thành công!

Còn một số nghề nữa cả bố, cả mẹ, cả tôi, cả nhà bu vào làm tôi sẽ viết trong NHỮNG THÁNG NGÀY CẰN CỖI II.

Viết theo yêu cầu của các em. Kỷ niệm 41 năm!!!
Xong ngày 28/4/2016 tại Rồng Việt Công Ty.