Thứ Ba, 3 tháng 10, 2023

HÀ GIANG – MIỀN BIÊN VIỄN

Tỉnh Hà Giang được ghi nhận thành lập từ năm 1891, đến nay là hơn 130 năm. Ngoài những địa điểm nổi tiếng về cảnh trí thiên nhiên tuyệt đẹp, đây còn là nơi có nhiều địa danh đặc biệt liên quan đến những yêu tố lịch sử địa lý, có thể kể ra:

- Cột cờ Lũng Cú: được coi như biểu tượng đánh dấu điểm cực Bắc của Việt Nam.

- Cột cột km số 0: có nhiều cột mốc km 0 nhưng cột mốc km số 0 của Quốc Lộ 2, nối tỉnh Hà Giang và thủ đô Hà Nội, lại được chú ý nhiều hơn, có lẽ do vị trí địa lý nằm ở cực Bắc nước ta của tỉnh.

- Vị Xuyên: Mặt trận Vị Xuyên là nơi diễn ra cuộc chiến trường ác liệt chống quân Trung Quốc xâm lược ròng rã trong suốt 10 năm (1979-1989), đặc biệt trong giai đoạn từ 1984-1989, với tổng số người hy sinh lên đến 4.000 người! Sự khốc liệt thể hiện qua những địa danh Thác Gọi Hồn, Lò Vôi Thế Kỷ, Ngã Ba Cửa Tử.

Đến Hà Giang với tư thế một nhóm người được ủy thác làm công tác thiện nguyện, nhóm chúng tôi hầu hết chưa một lần đặt chân đến mảnh đất phên giậu của tổ quốc, ai nấy đều trong tâm trạng phấn khích. Trước mắt chúng tôi dần mở ra những dãy núi hình cánh cung hùng vĩ trùng trùng điệp điệp với hình dáng đặc trưng của núi đá vôi có đỉnh đã bị bào mòn, thỉnh thoảng ta có thể bắt gặp những hang động lớn nhỏ lưng chừng núi. Sông suối chảy qua một số hẻm núi dài và sâu tạo ra một khung cảnh kỳ vĩ không bút mực nào tả xiết với bên dưới là dòng nước uốn lượn, phía trên là những con đường ngoằn ngoèo quanh co men theo sườn núi giữa lưng chừng mây trắng cuồn cuộn bay!

Với cảm giác bùi ngùi tôi liên tưởng đến những trận đánh từ ngàn xưa trong suốt chiều dài lịch sử của dân tộc chống kẻ thù truyền kiếp phương Bắc, địa hình hiểm trở chắc cũng đã đóng góp phần lớn vào những trận thắng vang dội sử xanh.

Địa điểm nơi chúng tôi đến trao quà cho các cháu học sinh tiểu học là một xã thuộc huyện Quản Bạ sát biên giới Trung Quốc, từ trung tâm huyện đi vòng vèo toàn đường đèo đến trường khoảng 20km.

Những chiếc ba lô đựng tập vở đi học được tổ chức trao trùng với đêm lễ hội trăng rằm trung thu cho các cháu thật nhiều cảm xúc. Những tiếng reo vui trong ánh mắt trẻ thơ hân hoan khi biết cháu nào cũng sẽ nhận được món quà từ chúng tôi, bởi vì theo như cô giáo tổng phụ trách đội (hôm nay dẫn chương trình trong vai chị Hằng) cho biết những năm trước phải bình chọn vì số lượng không đủ cho tất cả các cháu!



Trước đó thì họa sĩ Lê Phú, cũng đã mang đến niềm vui bằng cách miệt mài thực hiện các bức ký họa chân dung cho các thầy cô và các cháu.

Các cháu ở đây hình hài nhỏ nhoi còi cọc hơn nhiều so với cùng độ tuổi trẻ em thành phố, rất ngoan ngoãn, tuân thủ giữ trật tự buổi lễ rất tốt. Trong suốt cả buổi từ trưa đến chiều tiếp xúc qua đôi mắt của các thầy cô ở đây thì tôi cảm nhận được họ làm việc với tất cả tấm lòng, không nề hà khó khăn. Được biết trước đây trong quá trình xây dựng trường, họ cũng đều đổ mồ hôi trong vai trò thợ hồ, thợ sơn, thợ san lấp…ngoài giờ giảng dạy.


Cảm xúc khi tham dự một đêm Trung Thu nơi địa đầu tổ quốc thật là đặc biệt. Ra về, mang món nợ trong lòng với mong muốn có những chiếc áo ấm cho các cháu vào mùa đông giá lạnh sắp tới!

Đường về chỗ nghỉ đêm thêm phần heo hút khi bóng tối đã buông trên con đường ngoằn ngoèo, chợt nhớ tới những câu truyện đường rừng của Lan Khai, Thế Lữ… đầy kinh dị hoặc ma mị như truyện Liêu Trai của Bồ Tùng Linh, bất giác tôi ớn lạnh kéo vội cổ áo, đang thầm mong có một bóng ma nữ hoặc hồ ly xuất hiện, chợt nghe có những âm thanh khác lạ phía sau, có lúc như tiếng nỉ non ai oán từ cõi a tỳ, lúc thì lại khò khẹt như tiếng người bị bóp cổ,...tôi vội quay lại thì thấy ba cái miệng há hốc đang phát ra tiếng ngáy mỗi người một kiểu mười phần kinh dị!

Tùng Vài - Trung Thu 2023


Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2022

CÂU ĐỐI CỦA BỐ VÀ NƯỚC VIỆT BUỒN

Đã mấy chục năm trôi qua, ký ức dần nhạt nhòa vẫn đọng lại hình ảnh âm thanh của những đêm mưa, ta lơ mơ chìm vào trong giấc ngủ tuổi thơ giữa đầy ắp tình yêu thương, trong tiếng ngâm của bố ru ta hòa lẫn tiếng mưa đêm rơi lộp bộp trên mái lá ở căn nhà vùng ngoại ô Sài Gòn.

Đó có thể là những câu ca dao buồn man mác:

Buồn trông con nhện giăng tơ
Nhện ơi, nhện hỡi nhện chờ mối ai?
Buồn trông chênh chếch sao Mai
Sao ơi sao hỡi nhớ ai sao mờ

Hay những câu thơ đầy nỗi niềm khắc khoải:

Nước non nặng một lời thề
Nước đi đi mãi không về cùng non
Nhớ lời nguyện nước thề non
Nước đi chưa lại non còn đứng không

Hoặc có khi là những câu nhạc Phạm Duy:

Mẹ Việt Nam không son không phấn
Mẹ Việt Nam chân lấm tay bùn
Mẹ Việt Nam không quen nhung gấm
Mẹ Việt Nam quen áo nâu sồng

Bố ta (thứ hai từ trái sang) và các bạn - những "sĩ phu Bắc Hà" -
tại Đại Học Văn Khoa Sài Gòn năm 1964

Những lời thơ, câu nhạc ấy cứ thế thẩm thấu sâu dần trong ta theo năm tháng và có lẽ cũng góp phần tạo nên tính cách ta khi khôn lớn.

Ta cũng bị ảnh hưởng từ những buổi chuyện trò của bố ta cùng các bạn, nhớ lại những chú bác bạn bè của bố ta xưa, bấy giờ đa số là "những chàng trai nước Việt" (1) lưu lạc phương Nam mang theo khí chất "sĩ phu Bắc Hà", cùng nuôi "chí làm trai dặm nghìn da ngựa, gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao" (2).

Bố ta từng lọ mọ gửi gắm ước vọng vào câu đối đầy khẩu khí, tặng cho thằng con treo ở công ty:

“Rồng Việt Dựng Xây Non Nước Việt
Người Nam Tô Điểm Đất Trời Nam

Đôi câu đối tại văn phòng công ty (năm 2011)

Than ôi, chưa làm được điều gì to lớn để thỏa chí bình sinh “đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông” thì ta đã kịp mỏi gối chồn chân, nước Việt vẫn buồn, còn bố ta thì đã về cõi thiên thu!

Sài Gòn, Tuần lễ thứ 3 bố mất, 10/07/2022

(1): "Tuấn chàng trai nước Việt" là một tác phẩm của Nguyễn Vỹ
(2): Hai câu thơ trong Chinh Phụ Ngâm của Đặng Trần Côn, do Đoàn Thị Điểm dịch


Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2022

LỜI CẢM TẠ VÀ KHÓC TIỄN ĐƯA BỐ

Đầu tiên, chúng tôi xin được nói lời cảm tạ đến tất cả các ban ngành đoàn thể cơ quan trường học, thân bằng quyến thuộc, các gia đình sui gia, hàng xóm láng giềng đã tận tình tận lực giúp đỡ hỗ trợ thăm viếng chia buồn và tiễn đưa cụ ông Nguyễn Đăng Dũng là chồng; cha; ông  chúng tôi đến nơi an nghỉ cuối cùng, tấm chân tình ấy chúng tôi chỉ biết xin khắc cốt ghi tâm.
Cảm ơn sư thầy chùa Thái Hòa, cảm ơn đơn vị mai táng An Lạc, cảm ơn Sala Garden, đã tận tâm thực hiện công việc an táng một cách suông sẻ tốt đẹp.


Thế là bố đã xa chúng con thật rồi!

Từ khi bố bắt đầu có dấu hiệu rõ rệt của tuổi già theo quy luật của tạo hóa thì chúng con đã chuẩn bị tinh thần vì sớm muộn gì thì cũng sẽ đến ngày phải vĩnh biệt bố. Rồi buổi trưa định mệnh ấy cũng đến, nhưng chúng con vẫn không thể không bàng hoàng hẫng hụt.

Bố mất ở tuổi 87, xét ra thì cũng là phúc phận lớn của chúng con, vì cũng hiếm có chuyện con cái đã trưởng thành thậm chí đã đến tuổi về hưu mà vẫn còn bố là chỗ dựa tinh thần, vẫn còn bố để có thể trao đổi nhiều vấn đề Đông Tây Kim Cổ...Thực tế là các em con dù có là Thạc sĩ Tiến sĩ, vẫn nhiều khi có điều này việc nọ cần bố cắt nghĩa, giải thích bằng khối lượng kiến thức có thể nói là rất rộng của bố.

Cuộc đời lận đận vất vả của bố cũng nổi trôi khóc cười theo mệnh nước, cuối cùng cũng khép lại trong sự thương tiếc vô hạn của mọi người, từ trong họ tộc nội ngoại sui gia hai bên, cho đến hàng xóm láng giềng và bao nhiêu thế hệ học sinh của bố.

Theo lời bố kể, với mong muốn tột độ của ông nội, bố đã cố gắng vượt qua bao nhiêu biến cố khó khăn thời ly loạn, để học hành đỗ đạt, để rồi truyền thống đó đã được tiếp tục phát huy tốt đẹp hơn. Chúng con biết bố cũng đã rất hãnh diện vì cả bảy đứa con thì cả bảy đều tốt nghiệp đại học và trên đại học bằng chính năng lực thật sự của mình cho dù có những thời điểm khốn khó, áo không đủ mặc cơm không đủ no.

Vĩnh biệt bố! chúng con hứa sẽ tiếp tục nuôi dạy các con các cháu theo tinh thần đó. Các cháu của bố thì có đứa đã có mảnh bằng bác sĩ ở tận Úc châu. Chúng con vẫn đùa với bố rằng: “chủ tịch nước làm sao mà có tới bốn bác sĩ gồm một con rể, ba đứa cháu chăm sóc tận răng, chắc thua xa ông "thầy Giôn" (biệt danh mà bọn học sinh đặt cho ông giáo Dũng)."

Vĩnh biệt bố! Chúng con chỉ có thể tự an ủi là bố đã trả xong nợ trần một cách nhẹ nhàng thanh thản. Bố vẵn thường cảm động mếu máo khi nói với một ai đó: “chúng nó từ con đến dâu đến rể không để cho tôi thiếu một thứ gì”. Nhưng cho dù là vậy, cũng làm sao đáp đền được công sinh thành dưỡng dục cao dầy như núi như non.

Vĩnh biệt bố! Nhìn hàng trăm vòng hoa xếp dài từ trong nhà ra tới xóm ngõ, nhìn láng giềng hai bên quần áo chỉnh tề đứng chờ để chào tiễn biệt bố lần cuối, dù bố chỉ là một nhà giáo không quyền cao chức trọng, chúng con tuy đau buồn nhưng cũng hạnh phúc và hãnh diện vì đã sinh ra làm con của bố. Bố không để lại vật chất tiền muôn bạc vạn, nhưng bố đã cho chúng con thấy giá trị khi sống một cuộc đời tử tế nhân nghĩa quang minh chính đại.


Vĩnh biệt bố! Bố là người cực kỳ nặng lòng chu đáo một cách chân tình với dòng tộc họ hàng, với những gia đình thông gia, với bạn bè, với con cháu, với học trò. Chẳng thế mà các chú bác các anh các em các cháu khắp nơi đã tất tả tìm đến để tiễn đưa bố lần cuối. Có những người đến với gương mặt lộ rõ niềm đau thương vì quá đột ngột, thất thần vì nhận tin trễ, sợ không kịp viếng bố... Tình cảm ấy nào ai có thể mua được dù bằng tiền muôn bạc vạn!

Vĩnh biệt bố! Giờ con sẽ không còn được bố chặn lại hỏi nhỏ: “mày còn tiền uống cà phê không con, bố cho mày tiền đây”, rồi dúi tiền vào túi con. Và khi con kể cho mọi người một cách hài hước rằng: “Cả nước này không biết có cha nội giám đốc nào được bố cho 10 triệu uống cà phê như tui không”. Ai nấy đều tỏ vẻ xúc động và nói: "Bạn thiệt là có phước vì ở tuổi U60 -70 làm gì có ai được như vậy."

Bố ơi số tiền mà con nhận cho bố vui đó không thể nào định lượng nó nặng nó lớn tới mức nào, và giờ đây nó sẽ mãi trong tâm tưởng con cho đến suốt cuộc đời! 

Vĩnh biệt bố! Chúng con hứa sẽ tiếp tục yêu thương đùm bọc lẫn nhau như vẫn từng, bố yên lòng thanh thản ra đi nhé. Hình ảnh bố và những kỷ niệm về bố sẽ mãi còn trong lòng chúng con!



* Sài Gòn, 24/06/2022.

Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2022

MỘT CHUYẾN VI HÀNH CUỐI NĂM

LỄ HỘI ĐÈN HOA MỪNG XUÂN CON CỌP CHỮ NHÂM.

Nhân dịp "ông anh bạn" "anh của bạn" là họa sĩ Phạm Công Tâm có tranh treo tại Nhà Văn Hóa Quận 5, bèn dụ một thằng bạn chở đi làm một chuyến vi hành cuối năm xem người Hoa ở quận 5 họ đón Xuân ra sao. Cũng chắc dễ có đến hơn 20 năm chưa đi vào khu Chợ Lớn những ngày sát Tết như thế này.

Có lẽ là những hoạt động đón Tết Nguyên Đán ở quận 5 được tổ chức xôm tụ, rôm rả hơn tất cả các quận huyện khác. Các các hoạt động thật là phong phú: phòng triển lãm tranh, bàn thư pháp chữ Hán hẳn hoi (miễn phí), sân khấu văn nghệ sôi nổi, múa Lân có hẳn 5 dội Lân.

Được biết CLB Mỹ Thuật Quận 5 là CLB có hoạt động mạnh nhất nước, tập trung nhiều tên tuổi họa sĩ tranh thủy mặc, thư pháp gia...

Cảm nhận của tôi là cộng đồng người Hoa họ bảo tồn và khuếch trương văn hóa của họ tốt hơn ta nhiều. Ta hay gọi Tết Cổ Truyền chứ tôi nghĩ Tết này là...truyền từ hồi cổ xưa bởi người Trung Quốc, là Tết Tàu, chứ ta chắc chả có khỉ môc gì, hoặc giả cũng có thể xa xưa Tết Việt chắc kiểu như Tết Lào, Tết Thái...mà mất tiêu luôn do bị đô hộ cả ngàn năm, chưa nói tiếng Tàu là may lắm rồi.

Cũng được biết họ tổ chức Tết Nguyên Tiêu (rằm Tháng Giêng) còm rầm rộ quy mô hơn nữa, têt này người Việt cũng xài mà đổi tên thành Tết Thượng Nguyên, kêu bằng tiêp thu có xào nấu!






Không khí thật đúng kiểu "Xuân đã đến rồi gieo rắc ngàn hồn hoa xuống đời...", âm nhạc rộn rã, trẻ em chơi đùa, Lân, có hẳn năm con Lân tung hoành.
Có thằng bạn già ngồi trầm tư ngắm Xuân mắt nhìn xa xăm nhớ người...(thiệt ra không biết nó nhớ người hay hết tiền).


Thư pháp gia Trương Lộ đang viết chữ Nguyễn Nguyễn, ông cho rằng muốn thử thách tài nghệ của ông để ông phải viết hai chữ Nguyễn khác nhau, chứ làm gì có ai lại có tên ky quái như thề!
Sau đó thấy thằng bạn buồn vì... hết tiền, ông tặng nó chữ Phú, là tên của nó. Xin ông viết hẳn chữ Quốc Phú, ông không đồng ý, ông lý giải rắng đòi giầu...nhất cả nước thì tham quá không nên!


Cách họ cho con (thế hệ sau) tiếp cận văn hóa cũng dễ thương, và người viết thư pháp cũng rất nhiệt tình mặc dù miễn phí nhe. Thấy rõ là có tổ chức bài bản qua việc đội ngũ viết thư pháp đều mâc đồng phục.




Và rồi thì "Thư Phét Gia" Quốc Phú cũng hào hứng nhảy vô chắc tính chuyển nghề ba ngày Xuân, gương mặt vui tươi không còn vẻ hết tiền như cách đó ít phút! Hắn tiết lộ cũng đã xin ông Thư Pháp Gia chỉ cho viết chữ Đại Phú, nghe vậy tôi hoảng quá, cản nó ngay: Mày chớ có viết chữ đó, ổng là người Hoa không rành nói lái như tiếng Việt nên mới chỉ mày, chứ hai từ đó nói lái là không ổn đâu.😎😎😎.



Song song những hoat động bên ngoài, thì phía trong sảnh cũng diễn ra khai mạc triển lãm tranh, ông anh quen từ hơn chục năm nay là họa sĩ Phạm Công Tâm kỳ này có tham gia hai bức. Năm nay anh đã có nhiều gặt hái thành công mặc cho Cô Em Vi tung hoành, thứ nhất là tranh bán như tôm tươi, thứ hai là cuối năm xuất bản quyển sách tranh Xứ Ngàn Hoa Trái cũng đắt như tôm tươi...
Dĩ nhiên là có triển lãm thì phải có bay vô chụp hình lưu niệm với các họa sĩ gọi là chia vui chúc mừng.

Từ trái qua phải:
Thư...pháp gia bất đắc dĩ Quốc Phú - Kiếm chút xu xếp bút Nguyễn Nguyễn - Họa sĩ Phạm Công Tâm (hai bức tranh của anh treo hai bên phía sau trên cao) - Họa sĩ Trần Văn Hải chủ nhiệm CLB Mỹ Thuật Quận 5 - Họa sĩ Huỳnh Phong Phó CN CLB Mỹ Thuật Quận 5.




Với Họa sĩ Trần Văn Hải chủ nhiệm CLB Mỹ Thuật Quận 5 (hai bức tranh của anh treo hai bên phía sau trên cao).

Tạm biệt lễ hội hai thằng bạn già hớn hở ra về (không có đan tay nhe), hẹn đến rằm lại mò lên xem sao.

28 Tềt, 2022 Nhâm Dần.






Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2021

ĐI VỀ MIỀN KÝ ỨC

NGÀY ẤY XA XĂM

Số là có ông bạn nhà văn người Sài Gòn, chuyên viết về Sài Gòn, hôm vừa rồi bỗng nổi hứng bất tử dẫn đi quán cà phê…Lúa Sài Gòn.

Cảm giác đầu tiên bước vào quán thì cũng chưa có gì gọi là ấn tượng lắm, ngoại trừ khuôn viên rộng rãi thoáng mát rất phù hợp với tình trạng dịch giã như hiện nay.

Ngồi một lúc, ngắm nghía khung cảnh xung quanh, với những vật dụng cũ bày biện khắp quán, dần dà những ký ức xa xăm từ từ len lén chập choạng thức dậy…

Phần nền của quán, có một phần có lẽ dùng loại ván tháo ra từ một căn nhà nào đó, tương tự sàn căn gác gỗ của nhà tôi, cũng là kiểu xây dựng phổ biến hồi bấy giờ: tường gạch – gác gỗ, nhà nào có “gác suốt” coi như một điểm cộng. Nói đến sàn gỗ, thế hệ sau này chắc liên tưởng đến những sàn gỗ sang trọng đẹp đẽ, thật ra nó chỉ là những mảnh ván chiều rộng chừng 30 - 40 cm, được bào sơ sài, thường là còn cả vệt cưa, được ghép lại với nhau trên những thanh đà gỗ “năm mười”, chỗ vệt lưỡi cưa ấy sau một thời gian sử dụng cũng lì mặt, không còn gây cảm giác xóc dằm như lúc mới. Chỗ ghép có thể chạy âm dương hoặc chạy lưỡi gà, tuy nhiên lâu ngày, ván hở ra tới mức có thể nhìn thấy cả tầng dưới. Các miếng ván (thường là ván dầu đỏ) cũng cong vênh biến dạng tùm lum, chứ làm gì được phẳng phiu bóng láng như những sàn ốp gỗ thời bây giờ. Thi thoảng, người ta phải lấy cây khều những bụi bẩn từ các khe ván lên khi quét sàn. Lúc bấy giờ trong một xóm, nhà nào có “sàn đúc bê tông”, là thuộc loại "ngon cơm", như trong xóm tôi chỉ có một căn nhà đúc trên tổng số 28 căn!
Căn gác gỗ của gia đình tôi cho đến năm 1995 mới được “bê tông hóa”  thành loại "sàn đúc - lót gạch" ước mơ.
Quán bày nhiều bộ salon, góc này là bộ “salon thùng”, đặc trưng của kiểu salon này là cặp tay vịn cong vút cặp sát hai bên phần “thùng” ngồi và lưng tựa bọc bít bùng bằng ván liền mặt. Bộ này gồm 4 cái ghế đơn, và một bàn tròn nhỏ, thường được làm bằng loại gỗ gõ, lên nước bóng lộn. Hồi tưởng những ngày tót sang nhà thằng “Minh Móm” trong xóm đọc truyện tranh “Con Quỷ Truyền Kiếp”, ngồi chà mông trên bộ ghế kiểu này đây. Cần nói thêm là mấy loại truyện nhảm nhí này như truyện Chú Thoòng v…v… và hầu hết các loại truyện tranh thì “ông bô” cấm tiệt, ở nhà chỉ được phép mua và đọc các loại lành mạnh như Thằng Bờm, Thiếu Nhi, Tuổi Hoa mà thôi…

Bộ salon thẻ là bộ salon thịnh hành nhất thời trước 1975, thường được đóng bằng cẩm lai, bộ này gồm hai ghế đơn và một băng dài, phần lưng và đáy ngồi là những thẻ gỗ cỡ chừng 3 phân, cách nhau khoảng 5cm, bên trên đặt các tấm nệm bọc vải bố hoặc simili, phía trên tấm nệm lưng thường có thêm một bao vải trắng trùm xuống khoảng 15 - 20cm viền đăng ten. Loại salon này thường chỉ khác nhau phần tay vịn và thanh tựa đầu, tay vịn có loại thẳng, có loại ưỡn xuống, loại thì cong lên, có loại tay cuốn cuộn tròn ở phần đâu. Kiểu dáng cái bàn cũng đủ loại, chân vuông chân tròn, vát xéo... tuy nhiên thường sẽ có mặt bàn là một khung gỗ hình chữ nhật hoặc có thể biến tấu hai cạnh dài hơi cong, ở giữa là tấm kính 5mm, phần dưới là một khung đồng dạng với mặt bàn nhưng bên trong là những nan gỗ. Khoảng năm 1973 gì đó nhà tôi có một bộ bằng gỗ cẩm lai. Bố tôi và các ông bạn thường ngồi đánh domino hoặc đánh cớ trên bộ này. Bộ này sau 1975 ít lâu thì cũng được hành quân đi "bộ đội" cùng với nhiều thứ khác trong nhà!


Tất nhiên phần không thể thiếu của một quán cà phê là âm nhạc, chủ quán đã kỳ công sưu tập nhiều bộ dàn Akai, đầu "câm", cassette, dường như tất cả đều còn chạy ngon lành cành đào chất ngất cành quất...


HƯƠNG VỊ TUỔI THƠ

Có những thứ đã tưởng chìm vào dĩ vãng, có những thứ ngỡ chỉ còn dư hương... Khi thấy tôi chăm chú nhìn vào những hũ bánh trên quầy, hũ thủy tinh đúng kiểu các tiệm tạp hóa trong các xóm ngõ ngày nào, chủ quán rất nhiệt tình xếp ra mời nếm một chút bánh men, bánh con sâu, bánh "sâm banh", bánh"tai heo", lại có cả ly đá bào xi rô. Ngậm cho miếng bánh men tan trong miệng, nhớ lúc khoác vai thằng "Toàn mủ" ra tiệm tạp hóa "bà già", cắn miếng bánh lỗ tai heo dòn dòn nhớ chiều nào chạy ra tiệm tạp hóa "bà mập" với thằng "Minh móm", cầm cái bánh "sâm banh" nhìn lớp đường cát phủ trên mặt bánh thấy hình ảnh "tiệm bà Nhâm", xúc miếng xi rô đá bào lặng nhớ cổng trường Tân Sơn Hòa xưa...


Quán còn bày biện nhiều thứ gợi nhớ một thời: cái "gạc măng giê" với chồng bát đĩa và chân đèn "huê kỳ" cũ, hộp sắt tây hiệu bánh LU, vài chiếc xe máy cũ, máy đánh chữ...

 

 



"Gạc Măng Giê" (Garde Manger) - vật dụng này giờ hầu như vắng bóng!




Bình lọc nước bằng sứ, nhà nào khá khá mới sắm được.




Những chiếc hộp bánh LU ngày ấy thường được tận dụng làm hộp đựng đồ lặt vặt



Sài Gòn, mùa Cô Vi II, 11/2021

Chủ Nhật, 28 tháng 3, 2021

VỞ HỌC TRÒ MỘT THUỞ

MỘT THỜI ĐÃ XA

Cuốn tập, cây bút là một trong những vật dụng gắn liền với tuổi hoa niên thời cắp sách đến trường, hôm nay chợt thấy vài hình ảnh gợi nhớ bâng khuâng nhiều kỷ niệm…

Thời đó nhiều nhãn hiệu vô kể, thị trường tự do mà, đầu bảng có lẽ là ba loại Olympic, Xích Lô Máy và Con Nai.
Olympic với hình lực sĩ áo thun ba lỗ cầm cây đuốc “cưỡi” trên quả địa cầu; Con Nai với hình con nai cách điệu và hàng chữ “Con Gì Đó” (COGIDO – sau này thay thế bằng hàng chữ Xí Nghiệp Giấy Đồng Nai), cuốn tập này khác với những tập kia ở chỗ hai góc giấy “bo” ít hơn, gáy tập vuông hơn, và nếu nhớ không lầm thì đường kẻ ly màu xanh chứ không màu đen. Ấn tượng với tôi nhất là tập Xích Lô Máy, có lẽ vì lần đâu tiên lãnh thưởng, phần thưởng là một xấp 20 cuốn loại tập này.
Nói chung các loại tập kể trên đều có chất lượng tốt, bìa dầy, ruột giấy trắng, láng mịn nên viết lướt êm ru, cuốn nào cũng có in bảng thời khóa biểu và cửu chương ở mặt bìa sau.
Cũng có loại tập không biết có ý nhái hay ăn theo hay không như tập "Olympia", tập "Xích Lô Đạp" chắc ít người biết.



Loại kém hơn tí xíu thì có tập Tennis hình vận động viên đang đánh cú “xì mát”, (dĩ nhiên là hồi bấy giờ làm gì biết xì mát xì nóng); Phóng Lao hình lực sĩ phóng lao; Túc Cầu; Nguyễn Huệ...



Còn nhiều loại tập vở khác rẻ tiền hơn, in hình màu sắc xanh đỏ tím vàng, bìa mỏng, chất lượng giấy chắc kém hơn. Thường có lẽ các gia đình nghèo đông con chọn loại này cho đỡ hao tốn, tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó, hoặc tôi cũng thấy mấy bà mấy cô bán hàng dùng ghi chép hàng ngày.



Ở cấp tiểu học tập vở học sinh có quy định cụ thể: bao vở bằng loại giấy bóng mờ, màu sắc có lẽ tùy theo trường, vở toán màu xanh vở tập làm văn màu đỏ chẳng hạn, lâu quá rồi cũng không thể nhớ nổi. Kỹ lưỡng hơn thì bao thêm một lớp bao ni lông, sau này có loại ni lông màu, một số bạn lười, chơi cái bao đó luôn, riêng tôi vẫn thích bao theo kiểu giấy bóng mờ và ni lông trong đúng kiểu học sinh nghiêm túc. Nhãn vở cũng nhiều mẫu mã và cũng là một trong những ký ức khó quên của thuở học trò khi nôn nao chờ đón năm học mới, khui tập mới ra, ngồi bao tập, dán nhãn, nắn nót viết tên mình tên trường tên lớp…

Lên đến trung học thì thoải mái hơn, muốn bao bằng thứ gì thì bao, họa báo, giấy hoa…dĩ nhiên cũng nhiều tay đầu gấu không thèm bao bọc gì cả, nhìn cuốn vở là các thầy cô chắc chỉ muốn bợp tai đá đít vì góc vở quăn queo, bìa vở bẩn thỉu, và dĩ nhiên thường sẽ không có nhãn vở.
Thường thì ai cũng có một cuốn vở để chỉ chuyên lấy giấy đôi ra làm bài kiểm tra, văn hóa thời bấy giờ từ bài luận văn, bài kiểm tra toán, cho đến lá đơn…đều phải là tờ giấy đôi, cho dù chỉ viết chưa hết một trang.

Câu chuyện tập vở đến đây tưởng không có gì để nói! 

Mọi thứ không thể bỗng thành có thể! Hồi trước xài phung phí không biết quí, đến qua năm 1976 bắt đầu thấy cảnh khó khăn, đầu tiên thì hàng hóa vẫn còn, chỉ là không có tiền mua…Cái khó ló cái bòn mót, loại tập tự "cải thiện" đầu tiên tôi thấy là từ một anh trong xóm học trường Cao Thắng mang về, loại tập này “sản xuất” bằng tất cả các tờ giấy thu thập được từ các cuốn tập còn dư năm bảy trang chưa dùng hết, đóng lại, cắt xén cẩn thận, dĩ nhiên bìa thì cũng lấy bìa cũ. Nhìn cạnh cuốn vở rất là lạ, vì nó có nhiều lớp màu do các loại giấy “không thuần chủng” tạo thành. Loại vở này do sử dụng giấy chiếc, không đóng lại như kiểu đóng loại giấy đôi được, vậy nên khi sử dụng sẽ khó khăn, nhất là càng những trang sau càng khó, nhưng có còn hơn không!

Một thời gian sau, cũng làm gì còn tập cũ để lấy giấy thừa. Bắt đầu tiếp xúc với loại tập giấy đen mới khốn khổ, nếu đem so với loại tập gọi là rẻ tiền nói trên thì cũng không thể so được, vì một đằng vẫn là giấy để viết còn một đằng không hiểu tại sao lại dùng để viết. Loại giấy này không hiểu làm từ cái giống gì, mà nói xin lỗi hơi phô nhưng thề rằng đúng sự thật 100%: dùng chùi khi đi vệ sinh là có nguy cơ sứt xước hết cả "hệ thống thiết bị". Thật vậy, nó hoàn toàn không có độ láng mịn, độ sần sùi chỉ thua tờ giấy nhám, mà còn kém hơn tờ giấy nhám ở độ đồng đều. Ngòi bút đang lướt sột soạt trên giấy, bỗng tưng lên như xe gặp ổ gà. Trên mặt giấy màu không trắng cũng không vàng, mà nhờ nhờ nâu xỉn như một thứ nước cống hoặc nước từ chất thải của trâu bò, ta có thể nhìn rõ những cọng rơm cọng cỏ gì đó còn nguyên xi. Loại giấy này lại còn rất ”ăn mực”, viết chữ lem tùm lum, xuyên cả qua mặt sau. Giấy thì như thế mà bút mực thì cũng bơm chế lem nhem, thế mới biết những người đã trải qua cái thời ấy đúng là toàn có "thần nhãn", chứ người thường thì toét hết cả mắt rồi! 

Ấy vậy tập vở cũng không phải có dư dả để mà mua, nhân dân còn được phục vụ bán loại giấy gọi là “giấy manh” chưa đóng lại, về tự đóng lấy mà dùng, loại giấy này không kẻ ô ly giấy học trò thông thường cũng không ô vuông nhỏ như loại giấy viết đơn mà chỉ đơn giản kẻ có một hàng ngang.

Giấy tập khan hiếm khó khăn thế nên phải "khắc phục" các kiểu, thế mới có chuyện giờ kiểm tra học sinh nhao nhao hỏi thầy cô điều mà hồi xưa không cần hỏi và cũng không được phép hỏi (vì đó là điều đương nhiên): “giấy đơn hay giấy chiếc”. Thầy cô lúc bấy giờ cũng ăn theo thuở ở theo thời du di mà tùy theo độ dài của bài cho phép loại giấy nào!

Trải qua bao thăng trầm biến động mấy mươi năm như một giấc mơ!

Chiều xưa phai nắng dấu mòn đưa lối...
28/03/2021